[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối – Chương 54: Đã biết do đôi bên tác động lẫn nhau – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối - Chương 54: Đã biết do đôi bên tác động lẫn nhau

Điền Chính Quốc luôn cảm thấy mình là một người biết kiềm chế.

Còn nhớ lần cậu vừa xuất hiện trong hộp đêm, dù bao nhiêu nam nữ quấn quít bắt chuyện, lộ da thịt, ăn mặc hở hang, cậu đều có thể nhẹ nhàng ung dung khiến đối phương cút xa.

Nhưng lúc này, Kim Thái Hanh chỉ mở bao cao su trước mặt cậu, khàn giọng nói vài câu.

Máu trong người cậu như bị đánh thức, toàn thân khô nóng, cơ thể cũng vô cùng thành thật… Đáp lại anh.

Đêm khuya, bên ngoài đổ mưa lớn, điều hòa trong phòng phả hơi lạnh, Điền Chính Quốc nằm trên giường, hai người dính lấy nhau, bên trên là lớp chăn ấm áp. Chờ đến khi ân ái chấm dứt, tấm lưng của cậu đã đổ mồ hôi mỏng.

Khoái cảm trôi qua, Điền Chính Quốc muốn dậy châm điếu thuốc, vừa chống người thì bị cánh tay rắn rỏi câu cổ, kéo về.

Ngày hôm sau, nét mặt của Điền Chính Quốc khá tệ.

Sướng thì có sướng nhưng di chứng để lại không nhỏ, đến tận bây giờ, eo của cậu vẫn tê ngứa, dấu hôn màu đỏ trên cổ cũng vô cùng nổi bật.

\”Ê\”. Cậu nhìn vào cái gương trong phòng tắm hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà ồm ồm lên tiếng: \”Con mẹ nó anh buông thả quá đấy, không sợ hỏng thận à?!\”

Kim Thái Hanh dựa lên cửa phòng tắm, vừa thắt cravat vừa trả lời: \”Thận của tôi rất khỏe\”

Điền Chính Quốc bóp kem đánh răng, mắng: \”Sớm muộn gì cũng cạn tinh chết ngắc\”

Kim Thái Hanh: \”Không sao, em muốn ép khô tôi cũng được\”

Kem đánh răng bay ra từ bên trong, đập mạnh lên âu phục của anh, để lại vệt nước không rõ ràng.

Điền Chính Quốc chợp mắt một lúc trên đường, đến công ty càng buồn ngủ hơn. Trên đoạn đường ngắn từ bãi đỗ xe tới cửa thang máy, cậu ngáp bốn, năm lần.

Vì Điền Chính Quốc dậy muộn nên hai người mua bữa sáng ở cửa hàng ngoài khu nhà, chưa kịp ăn. Kim Thái Hanh xách theo hai phần sữa đậu nành và bánh quẩy, bấm nút thang máy.

Một phút sau, cửa thang máy mở ra.

\”Ầy, do chú vội vã muốn lên máy bay, phiền con sáng sớm phải đến kí hợp đồng với chú. Con trai, vất vả cho con quá\”

\”Sao chú lại nói vây, chỉ cần có thể kí hợp đồng với chú, dù nửa đêm phải qua đây cũng không sao\”. Giọng nói của Điền Chính Duy vừa lễ phép vừa cung kính.

Bốn người đàn ông đứng chung thang máy, hai người là trợ lý, bên cạnh Điền Chính Duy có một ông chú lớn tuổi, tóc mai bạc trắng nhưng nom rất minh mẫn.

Mọi người trong ngoài thang máy nhìn nhau, tất cả đều sững sờ.

Điền Chính Duy liếc mắt liền trông thấy dấu hôn trên cổ Điền Chính Quốc, cũng khó trách, da của Điền Chính Quốc trắng nõn, hôm nay còn mặc đồ âu màu đen, thằng mù cũng nhìn được dấu hôn trên cổ của cậu.

Không thèm che lại, chẳng hề kiêng nể rêu rao đến tận chỗ làm! Chí ít cũng phải đánh phấn lót chứ?!

Bụng Điền Chính Quốc rỗng tuếch, chỉ muốn mau chóng lên tầng ăn sáng. Cậu nhấc chân định bước vào thang máy thì thấy người bên cạnh đứng im không nhúc nhích.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.