[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối – Chương 46: Theo đuổi rất nhiều năm mới thành công – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối - Chương 46: Theo đuổi rất nhiều năm mới thành công

Vốn dĩ Điền Chính Quốc không muốn đi, cậu chẳng muốn dính líu đến chuyện của nhà họ Điền một chút nào.

Nhưng Điền lão phu nhân gọi điện riêng cho cậu, bảo cậu phải có mặt, còn nói rằng sau khi thương lượng, bà và Điền Quốc Duy có chuyện muốn tuyên bố với cậu trong bữa tiệc.

Hôm đó Điền Chính Quốc không mặc đồ âu, Kim Thái Hanh cũng thuận theo ý cậu, lúc ra ngoài, Điền Chính Quốc mới nhận ra anh đang cầm hai cái túi trên tay.

Cậu hỏi: \”Cái gì đấy?\”

Kim Thái Hanh đáp: \”Quà tôi mua cho bác trai, hai chúng ta mỗi người một phần\”

Điền Chính Quốc: \”… Anh chuẩn bị từ lúc nào thế?\”. Mấy hôm nay cậu kéo dài việc này, lười chẳng muốn làm, vốn định lát nữa tiện đường mua bừa cái gì đó rồi tới nhà họ Điền.

\”Phần của em ngày hôm qua tôi mới mua, em xem có phù hợp không\”. Kim Thái Hanh nói: \”Còn phần của tôi… Trước đó bác trai cũng mời, tôi không định đi nhưng quà cũng chuẩn bị xong từ lâu nên có sẵn\”

Điền Chính Quốc hỏi: \”Vì sao không đi? Nếu anh không muốn đi thì cứ ở nhà là được, tôi đi một mình\”

Dù sao cậu cũng chỉ định lộ mặt, hỏi rõ mọi chuyện rồi về luôn.

\”Chẳng phải tôi đột nhiên muốn đi hay sao\”. Kim Thái Hanh mỉm cười, đặt quà vào trong cốp. \”Tôi lái à?\”

Điền Chính Quốc không đáp, chỉ ngồi lên ghế phụ. Cậu còn đang nói chuyện với Nhạc Văn Văn trong nhóm Wechat, nếu không trả lời kịp thời, chỉ sợ sẽ bị bạn thân dùng tin nhắn oanh tạc liên tục.

Vừa chạy ra khỏi garage, ánh mặt trời lập tức trời chiếu thẳng xuống, Điền Chính Quốc không chịu được mà nheo mắt lại, sau đó mở tủ gác đằng trước, lấy kính râm đưa sang bên cạnh. \”… Đeo vào\”

Kim Thái Hanh ngẩn người rồi mỉm cười nhận lấy. \”Cảm ơn em\” Điền Chính Quốc mở túi, liếc mắt vào trong.

Đó là một chiếc hộp rất tinh xảo, từ logo bên trên có thể nhận ra đây là nhãn hiệu đồng hồ xa xỉ nào đó.

\”Sao anh mua cho ông ta món đồ đắt như vậy?\”. Điền Chính Quốc thốt lên.

Nét cười trên môi Kim Thái Hanh càng lan rộng hơn. \”Đây là món rẻ nhất trong đó\”

\”Thật không?\”

\”Không tin thì tôi báo kiểu mẫu cho em, em tìm kiếm xem?\”

Tất nhiên Điền Chính Quốc sẽ không tìm kiếm, cậu khép cái túi lại. \”Thế cũng chẳng khác mấy, bao nhiêu tiền? Tôi thanh toán cho anh\”

\”Không cần đâu…\”

\”Không cần cái gì? Đây là thứ tôi tặng người khác, không thể để anh bỏ tiền được\”. Cậu mở giao diện thanh toán trên Wechat. \”Nói mau\”

Kim Thái Hanh đáp bừa một con số, sau khi chuyển tiền xong, Điền Chính Quốc mới tiếp tục nói chuyện trong nhóm.

Lần này Điền Quốc Duy đón sinh nhật ở nhà cũ, dòng xe đỗ ngoài cửa đều là xe sang, nhưng số lượng không nhiều.

Điền Chính Quốc là người đến muộn nhất, lúc cậu bước vào, đám người vốn đang nói cười rôm rả lập tức yên tĩnh, đồng loạt nhìn về phía cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.