[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối – Chương 15: Tình địch – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Taekook]Ktkđtcctcccps-Tương Tử Bối - Chương 15: Tình địch

Hai giờ đêm, Điền Chính Quốc đeo khẩu trang, mặt đen sì như đít nồi.

Cậu cảm thấy mình bị quỷ ám nên nửa đêm không ngủ mà cứ chạy qua chạy lại như con thoi.

Hành lý của Kim Thái Hanh vẫn còn ở phòng trọ, anh ta nói rằng ban ngày có người đòi nợ canh cửa, đến tầm hai giờ đêm mới đi. Hai người họ nhân dịp này đến lấy hành lý.

Cậu ngồi trong xe, nhìn khu nhà trọ trước mắt. \”Kim Thái Hanh, nhìn tôi dễ lừa lắm đúng không? Cái nhà này thuê một tháng có một ngàn?\”

\”Là tám trăm đồng\”. Kim Thái Hanh đáp: \”Bạn tốt có lòng cho tôi thuê, bởi vì chủ nhà là bạn nên tôi cũng ngại ở lại đây\”

Điền Chính Quốc nói: \”… Anh vẫn còn biết ngại cơ đấy\”

Kim Thái Hanh mỉm cười, không hề tức giận. \”Em lái xe vào bãi đỗ xe của khu nhà đi, cái xe này quá nổi bật, tôi sợ họ để ý\”

Chiếc xe Điền Chính Quốc lái là Mercedes-Benz giá rẻ nhất trong nhà, cậu vừa lái xe vào bãi vừa lẩm bẩm. \”Xe này thì có gì mà nổi, đám đòi nợ kia chưa trải đời nên mới có thể chú ý\”

Đỗ xe xong, Kim Thái Hanh tháo dây an toàn. \”Em ở đây đợi tôi, tôi sẽ xuống nhanh thôi. Nếu mười phút sau không thấy tôi thì…\”

Điền Chính Quốc hỏi: \”Tôi báo cảnh sát giúp anh?\”

\”Không cần, như vậy phiền lắm\”. Kim Thái Hanh nói: \”Em cứ về thẳng nhà mà ngủ\”

\”…\”

Kim Thái Hanh đi ra thì nghe thấy tiếng cửa xe mở. Sau khi Điền Chính Quốc bước xuống thì tiện tay đội mũ lưỡi trai lấy từ trong xe lên đầu.

\”Nhìn cơ thể ẻo lả này của anh, nếu như thực sự đụng phải đám người kia thì chỉ cần một đấm cũng nằm thẳng cẳng rồi\”. Cậu nói: \”Tôi lên cùng anh\”

Dứt lời, cậu dẫn đầu đi trước, bước được vài bước thì quay mặt lại. \”Đi đi, đứng ngây ra đấy làm gì? Giải quyết nhanh, về nhà sớm\”

Rõ ràng người trước mặt còn thấp hơn anh vài phân nhưng lại nói anh ẻo lả, Kim Thái Hanh cố nhịn cười, sải bước dài về phía trước. \”Ừ\”

Một đường lên thẳng tầng hai mươi, cửa thang máy vừa mở, Điền Chính Quốc hùng hổ bước ra, nhìn quanh bốn phía.

\”Không có ai, anh nhanh lên\”. Cậu nói.

Kim Thái Hanh mở cửa, Điền Chính Quốc đi vào, ngó nghiêng xung quanh. Vị trí của nhà trọ này không tồi, không gian cũng rộng, thoạt nhìn cũng có vẻ đắt đỏ, xem ra người bạn kia cũng khá thân với Kim Thái Hanh.

\”Tôi đi dọn đồ\”. Kim Thái Hanh hỏi: \”Tôi rót nước cho em nhé?\”

\”Anh đến dọn đồ để chạy trốn, chứ không phải đưa tôi qua làm khách\”. Điền Chính Quốc trợn mắt lườm anh.

Sau khi Kim Thái Hanh đi vào, Điền Chính Quốc bèn đóng cửa lại, ngồi phịch xuống sofa, nhàm chán ngắm nghía đồ trang trí trong phòng.

Vật dụng rất đơn giản, màu sắc chủ đạo là màu trắng, đẹp thì có đẹp nhưng trông hơi nhạt nhẽo.

Cậu để mắt đến một bức tranh treo trên tường, bên trong có cây đa và một góc biển khơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.