|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân – Chương 45 : Giấc mơ xuân – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân - Chương 45 : Giấc mơ xuân

Jungkook thẹn quá hóa giận quay đầu sang: “Các cậu là chuyên gia nghe lén à?”

“Rõ ràng do giọng của các cậu lớn quá đấy chứ.” Yoongi cũng không chịu yếu thế: “Trách tôi sao?”

Jungkook nâng tay làm động tác cắt cổ với cậu ta, sau đó lại quay sang Taehyung, nào ngờ chỉ trong khoảng thời gian nói một câu ngắn ngủi thôi mà hàng mày của anh đã giãn đi nhiều, thậm chí còn mang ý cười.

Jungkook tức giận hơn: “Cậu cũng đang hùa với họ đùa tôi?”

“Tại sao không được?” Taehyung hỏi ngược lại.

“Cậu…” Jungkook cũng muốn mắng anh như với Yoongi, nhưng Taehyung khác với bọn họ

Khó khăn lắm tâm trạng của anh mới tốt lên, Jungkook không muốn chọc công chúa giận nữa, suy đi nghĩ lại, cậu thở dài bất đắc dĩ, quyết định nuốt cục tức xuống.

“Thôi thôi, cậu muốn cười thì cười.” Cậu thở dài đầy phiền muộn, nhân lúc đang vui tiếp tục đề tài ban nãy: “Đừng hở chút là giận dỗi được không.”

Nói đoạn, cậu lại ngước mắt nhìn Taehyung, khẽ giọng bổ sung thêm một câu: “Sau này tôi nghe cậu hết.”

Taehyung lại nhìn sang, con ngươi anh đen láy trông vừa lạnh lùng lại đầy bí ẩn, nhiều lúc Jungkook chẳng tài nào đoán được anh đang nghĩ gì.

Một lúc sau, ánh mắt Taehyung chợt khựng lại, đoạn vươn tay xoa đầu cậu.

Jungkook sửng sốt, nhưng ngay sau đó thì cảm thấy Taehyung lấy một thứ trên đầu cậu xuống.

Cậu hạ mắt nhìn vào lòng bàn tay đang mở ra của Taehyung, một đóa cúc họa mi màu trắng được kẹp giữa kẽ ngón tay thon dài của anh.

Jungkook tay sờ đầu, nhận ra chắc nó bị thổi vướng vào tóc lúc cậu ngắm mặt trời mọc.

Tuy không có gương, nhưng dáng vẻ trên đầu có một đóa cúc họa mi trắng quả thật trông hơi ngốc, quan trọng là chẳng biết thứ này đã ở trên đầu mình bao lâu rồi, Jungkook không nhịn được hỏi: “Sao cậu không giúp tôi lấy xuống sớm hơn?”

“Cậu đang trách tôi à?” Taehyung rũ mắt nhìn cậu.

“Nhìn ngốc lắm.” Jungkook bĩu môi.

Ngay sau đó, Taehyung nâng tay đặt lại đóa hoa trắng nhỏ nọ lên đầu Jungkook.

Jungkook sửng sốt, bất đắc dĩ nâng tay lấy hoa xuống: “Tôi sai rồi, cậu không phải công chúa.”

Taehyung nhìn cậu, hiển nhiên vẫn đang chờ nửa câu sau.

“Cậu là bé công chúa ba tuổi.” Nói đoạn, Jungkook bất ngờ vươn tay về phía đỉnh đầu Taehyung, định cài hoa lên đầu anh.

Nhưng Taehyung phản ứng cực nhanh, anh lập tức túm chặt cổ tay cậu, tất nhiên Jungkook không chịu thua, cậu vùng vẫy hòng muốn thoát ra.

Song, so về sức mạnh thì sao cậu làm đối thủ của Taehyung được, đối phương chẳng dùng hết sức đã có thể kiểm soát được cánh tay cậu.

Lòng tự trọng của một người đàn ông rắn rỏi khiến Jungkook chợt tức giận hơn, cậu giãy giụa phản kháng, chống lại bá quyền của Taehyung, thế là Taehyung kéo tay cậu về phía anh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.