Dù thái độ của đối phương không quá thân thiện, nhưng thật ra cũng chẳng ngoài dự đoán của Jungkook.
Dù sao thì ngày thường Taehyung cũng lạnh lùng sẵn rồi, gần như khá khó gần; không giống cậu, tốt tính thế đó, chơi với ai cũng được.
Sau khi âm thầm dìm đối phương, Jungkook đã trút được cơn tức.
Nếu đồng đội chống cự như vậy, xem ra cậu vẫn nên chủ động ra trận thôi.
Để tránh cho đám người hóng hớt vây xem tạo nên phiền phức không cần thiết, sau khi tan học, Jungkook không đi vội mà vừa dọn cặp sách một cách chậm rãi, vừa ngầm quan sát Taehyung
Tình cờ làm sao, có thêm một bạn nữ đến nói chuyện với Taehyung, kéo dài một lúc, khi hai người nói xong, trong lớp cũng chỉ còn lác đác vài người.
Thấy Taehyung sắp ra cửa, Jungkook học theo giọng mà những bạn trong lớp hay dùng, gọi với theo anh từ xa: “Anh Kim”
Bạn nữ nhìn họ một cái, nở nụ cười mỉm , sau đó thức thời đi trước.
Nét mặt Taehyung sượng cứng, hoàn hồn nhìn quanh.
Yoongi biến mất rồi.
Chắc vừa tan học đã nhanh chân chạy sang bên cạnh tìm bạn gái rồi.
… Đã bảo cậu ta sẽ giải thích, thế mà tên đó lại trốn nhanh nhất bọn.
Taehyung xoay người nhìn đối phương, hắng giọng rằng: “Bạn cùng phòng của tôi lén đăng ký tên tôi.”
Jungkook không ngờ câu đầu tiên mà anh nói lại như vậy, cậu sửng sốt: “Hả?”
“Về việc bỏ thi đấu.” Đôi môi mỏng của Taehyung hơi mím: “Để tôi giải thích rõ nguyên nhân với Hội học sinh là được.”
“Không, việc này…” Jungkook chẳng hiểu mô tê gì: “Tại sao phải bỏ?”
Do ngạc nhiên nên hai mắt cậu trợn to, chẳng những kinh ngạc mà còn chẳng che giấu sự thất vọng bên trong, cứ như chuyện mà cậu mong mỏi đột nhiên tan biến vậy.
Tính cách của Taehyung khá thẳng thắn, xưa nay từ chối người ta không nể nang chút nào nên tất nhiên đã từng gặp ánh mắt kiểu này nhiều lắm rồi, vốn phải thản nhiên trước nó từ lâu; nhưng bấy giờ, có lẽ do đôi mắt ấy quá sáng quá trong, hay có lẽ do cảm thấy hổ thẹn, hiếm có lần anh mềm lòng.
“Xin lỗi.” Taehyung dời mắt đi, nói ra lời vừa cứng nhắc vừa chân thành, nhưng đây đã là thái độ nhượng bộ nhất mà anh có thể làm được.
Theo kinh nghiệm của Taehyung, trước đây những lúc thế này, đa phần thì đối phương sẽ nản lòng thoái chí, nào ngờ Jungkook lại không hề mất kiểm soát biểu cảm như anh đã tưởng, mà vẫn chưa bỏ cuộc: “Đừng mà.”
“Tôi cũng bị bạn cùng phòng xúi giục đăng ký đó, nên rất hiểu cảm giác của cậu, thật đó.” Không chờ Taehyung đáp, Jungkook đã nói tiếp với vẻ chân thành: “Nói thật, ban đầu tôi có hơi không chấp nhận được, nhưng sau đó thấy phản ứng của mọi người, lại cảm thấy hình như cũng…”
Nhắc đến điều này, hàng lông mày của cậu nhướng cao, để lộ nụ cười ngại ngùng: “Thích hợp lắm mà, cậu không nhìn thấy à? Mọi người hưởng ứng nhiều lắm.”