|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân – Chương 29 : Ai nói không được – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân - Chương 29 : Ai nói không được

Mọi thứ đến quá bất ngờ, ban nãy Jungkook chỉ lo kinh ngạc và phủ nhận thôi chứ chẳng có thời gian màng đến những việc khác, bấy giờ nhìn những lời lẽ hung tàn ở khu bình luận mới muộn màng nhận ra điều này, một ngọn lửa bốc phừng trên đỉnh đầu cậu, khiến hai má cậu nóng bừng.

Jungkook cúi đầu mừng thầm, may mà bây giờ sắc trời đã tối, nếu không thì chắc chắn người tinh tế như Taehyung sẽ nhìn thấy đôi tai đỏ lựng của cậu mất.

Cậu liếc nhìn Taehyung với dáng vẻ chột dạ, thấy dường như khóe miệng đối phương hơi cong lên.

Cứ như làm chuyện xấu bị bắt quả tang vậy, Jungkook thẹn quá hóa giận: “Cậu cười cái gì?”

Cậu tự tin cho rằng thái độ của mình đã cứng rắn lắm rồi, ít nhiều gì Taehyung cũng sẽ thấy hổ thẹn, nào ngờ đối phương chẳng những không có ý “tém tém” lại, đã vậy còn rũ mắt xuống, trả lời thẳng thừng: “Cười cậu.”

Thái độ của anh điềm tĩnh quá lại khiến Jungkook lúng túng, cậu hốt hoảng giải thích: “Tôi thật sự chỉ muốn mua một hộp kẹo bạc hà thôi!”

“Ừ.” Taehyung đáp cực kỳ hời hợt, chẳng biết có tin không.

Vừa dứt lời, điện thoại lại vang lên âm báo có bình luận trong “Người Ấy Nói”, Jungkook cúi đầu nhìn, khóc không ra nước mắt nữa: “Sao hiểu lầm ngày càng to rồi…”

“Thì cậu muốn khiến người khác hiểu lầm mà?” Taehyung hỏi ngược lại.

Để giành được hạng nhất mà mình luôn mong ngóng, quả thật ngày thường Jungkook rất thích khoe khoang tình cảm, nhưng lần này, sự ngượng đã vượt quá phạm vi thừa nhận của da mặt cậu rồi, cậu vừa lúng túng vừa bất đắc dĩ: “Người khác thấy thì thôi, nhưng cả bà cũng…”

Nói đến đây, Jungkook lại nhớ ra một điều, cậu quay đầu nhìn Taehyung: “Đúng rồi, sao bà cậu lại biết ‘Người Ấy Nói’?”

Taehyung lắc đầu: “Lúc trước bà không đề cập với tôi.”

Jungkook nhăn mặt: “Vậy cậu cũng đâu cần tích cực thừa nhận như thế chứ.”

Taehyung im lặng một lúc, đáp: “Lúc đó thấy bà vui quá nên không nỡ.”

Quả nhiên cũng giống với suy đoán của Jungkook.

“Bà sống một mình, chắc thường ngày có hơi cô đơn.” Một lúc lâu sau, Taehyung nói với vẻ nghiêm túc: “Nên luôn lo nghĩ này nọ.”

“Nhưng hiểu lầm tích tụ càng nhiều, sau này sẽ bị vạch trần cả thôi.” Jungkook thở dài, hỏi với giọng bất đắc dĩ: “Lúc đó cậu định làm sao?”

“Tại sao phải vạch trần?” Taehyung nhìn cậu.

Jungkook chớp mắt, khó hiểu với câu hỏi của anh: “Thì dù bây giờ gạt được bà, nhưng cũng sẽ đến lúc hoạt động Người Yêu Khế Ước kết thúc thôi.\’\’

Sững ra chừng vài giây, Taehyung lần nữa rời mắt nhìn phía trước, giọng trầm đi: “Đến đó rồi tính.”

Nhà bà nội cách Đại học Giang Thành không xa, hai người không ngồi tàu điện ngầm mà bước sóng vai nhau đi về. Chẳng biết đã bao lâu, Taehyung chợt lên tiếng: “Tôi không có quan hệ ruột thịt với bà.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.