|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân – Chương 23 : Ôm tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Taekook-Ver| Khế Ước Ngày Xuân - Chương 23 : Ôm tôi

“Cậu đang làm cái quái gì vậy?” Yohan tức giận chạy vào sân, nghiến răng chất vấn Yujun

Tuy Yujun không phải dạng hiền lành gì, nhưng tình huống ban nãy khẩn cấp quá, hắn cũng không cố ý va vào Jungkook, bấy giờ thấy đối phương như thế cũng hơi hoảng hốt: “Một Beta như cậu mà đi tranh bóng bật bảng với tôi làm gì?”

“Cậu còn mặt mũi để nói à?” Nghe thấy câu này, Yohan giận sôi máu: “Đã chơi xong ba lượt mà cậu còn tranh bóng bật bảng nữa? Cậu mẹ nó bị điên à?”

Yujun còn muốn biện minh thì tình cờ nhìn thấy ánh mắt của Taehyung lúc xoay người nhìn họ, bị dọa cho câm mồm ngay.

Jungkook dựa vào ngực Taehyung, được một đám người vây ở giữa, sau vài tiếng ho, cậu vừa thở dốc vừa nhếch miệng cười: “Các cậu đừng nhìn tôi như vậy được không, cứ như tôi sắp chết vậy.”

Ban nãy Yujun huých một cú mạnh quá, Jungkook cảm thấy xương sườn mình muốn gãy luôn, nhưng sau khi cơn đau dịu lại, cậu cảm giác đã không sao nữa. Ngày thường chơi bóng nhiều, khó tránh việc va chạm, Jungkook cảm thấy lần này mình không bị trúng chỗ hiểm, chắc không bị vấn đề gì lớn đâu.

Vừa ngước mắt đã thấy ngay hàng mày đang nhíu chặt của Taehyung, nhìn anh vẫn mang vẻ căng thẳng, Jungkook nhấn mạnh thêm: “Không sao thật mà, Beta không yếu ớt như cậu nghĩ đâu.”

Người chơi bóng rổ ít nhiều gì cũng từng bị thương, mọi người thấy sắc mặt cậu bình thường, trông thật sự không có vấn đề gì nghiêm trọng mới lén thở phào nhẹ nhõm.

“Dọa tôi chết mất.” Mọi người cũng hiểu suy nghĩ của Yujun, hắn sợ Jungkook mà có bề gì, tất cả trách nhiệm sẽ đổ lên đầu hắn; bấy giờ thấy Jungkook không sao, bèn vội bào chữa cho mình: “Anh rể bé, lần sau rút kinh nghiệm, với vóc dáng nhỏ nhắn này của cậu thì đừng tranh bóng bật bảng với Alpha chứ.”

“Cậu cmn cũng biết mình là Alpha à!” Lửa giận chưa tắt của Yohan lại phừng lên: “Cậu phạm lỗi mà còn nói nữa sao?”

“Tôi tiện tay thôi mà.” Yujun nhún vai: “Dù có vào cũng không được tính, ai biết anh rể bé lại xông lên cùng chứ.”

Jungkook biết rõ, tuy lời Yujun nói nghe vô trách nhiệm, nhưng thật ra cũng có lý.

Ngày thường cậu luôn chơi bóng với các Beta, thực lực về các phương diện đều nổi bật nên luôn có cảm giác ưu việt, nhìn thấy bóng bật bảng thì xông lên phá bóng theo thói quen, ban nãy cũng thế, quên béng rằng lúc này cậu đang đấu solo với một Alpha, chiều cao và sức bật của cậu đều không bằng người ta, bị va phải là điều khó tránh thôi.

“Cậu không nghĩ mình sai phải không?” Nghe giọng đổ lỗi của Yujun, Yohan càng tức giận hơn: “Lúc nãy nếu không nhờ anh Kim đỡ kịp, không chừng sẽ còn xảy ra hậu quả nghiêm trọng hơn, lúc đó cậu có gánh nổi không?”

Jungkook vừa bị đụng ngơ người, lúc này mới nhớ mình vừa được Taehyung cứu, cậu ngước mắt, thấy Taehyung cũng đang nhìn xuống mình.

Hai tầm mắt chạm nhau, rồi đồng thời rời đi một cách đầy ăn ý.

Jungkook suy nghĩ xem nên cảm ơn Taehyung thế nào để không kỳ lạ, nào ngờ Yohan bên kia vẫn chưa trút giận xong: “Yujun, tôi mẹ nó ghét nhất loại như cậu đấy, chuyện gì cũng là lỗi của người khác, cả thế giới này đều có lỗi với cậu, chỉ cậu là vô cmn tội nhất thôi!”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.