Jeon Jihoon mừng rỡ, anh ấy chỉ nghĩ trẻ con thích màu sắc tươi sáng, thế là dứt khoát cầm quyển sách lý luận quân sự lên đọc, anh ấy không kén chọn, sách nào cũng đọc nên đọc cuốn nào trước cũng như nhau.
Nhưng đến khi anh ấy muốn đổi một cuốn khác thì Jeon Jungkook lập tức không vui, khăng khăng muốn anh ấy đọc hết cuốn sách bìa đỏ trong tay.
Jeon Jihoon dỗ dành cậu: \”Cuốn này cũng đẹp, lại có hình nữa, chúng ta đọc cuốn này nhé.\”
Jeon Jungkook lắc lư bình sữa trong tay, muốn giở trò xấu, nhưng trước khi cậu có thể mở nắp bình bằng đôi tay nhỏ thì đã bị Jeon Jihoon phát hiện và tịch thu bình sữa của cậu.
Jeon Jungkook: \”…\”
Jeon Jungkook: \”Cha ơi, con muốn đi tiểu.\”
Jeon Jihoon đang đọc sách, vô thức ứng tiếng trả lời, còn chưa kịp đứng dậy thì đứa con trai cưng của anh ấy đã tiểu trên cổ anh ấy rồi, ngay cả cuốn sách đang đọc cũng bị làm ướt. Jeon Jihoon vừa vịn lấy đứa con trai đang cưỡi trên cổ, vừa tay chân luống cuống cứu cuốn sách, tuyệt vọng cầu cứu cấp trên: \”Vợ ơi! Vợ mau tới đây đi! Lũ lụt rồi!\”
Khi Lim Ji Yeon cầm xẻng cơm chạy tới thì Jeon Jungkook đã thay chiếc quầи nhỏ và ngồi trên giường chơi thẻ với vẻ mặt vô tội.
Jeon Jihoon lau cuốn sách tham khảo của mình, khóc không ra nước mắt, hai cuốn sách bên tay anh ấy hoàn toàn bị tai ương, thay vào đó chỉ có cuốn lý luận quân sự bìa đỏ mà Jeon Jungkook thích là không bị ảnh hưởng vì để sang một bên.
Lim Ji Yeon nhướng cao mày muốn dạy dỗ thằng nhóc hư này, Jeon Jungkook tay chân nhanh nhẹn lập tức bò xuống giường nhỏ và chạy ra ngoài, Jeon Jihoon cũng thương xót con trai nên ngăn cô ấy lại và nói: \”Thôi đi, thôi đi, anh lau những cuốn này và đem ra phơi trước, không phải còn một cuốn sao, anh xem cái đó trước…\”
Lim Ji Yeon nói: \”Cũng không thể cứ cho qua như vậy được, làm sai thì phải chịu phạt!\”
Jeon Jungkook nghe ra cô ấy muốn đánh đòn cậu thì vội co giò chạy lẹ hơn, xa hơn, lao nhanh như chớp đến nhà của Kim Taehyung.
Bà Kim bảo vệ cậu khỏi một trận đòn, cậu chủ Kim Tae Tae nhân cơ hội đưa ra yêu cầu muốn cậu ngủ cùng mình, đến giường nhỏ cũng được trải sẵn rồi.
Jeon Jungkook nghĩ đến dáng vẻ tức giận của mẹ mình thì lập tức gật đầu đồng ý mà không nói lời nào.
Khi Lim Ji Yeon đến nhà họ Kim để bắt người thì Jeon Jungkook đã trốn trên giường Kim Taehyung ngủ mất rồi, có lẽ vì cậu nói sợ bị bế đi nên cậu chủ Kim Tae Tae đã ôm chặt cậu khi ngủ, kiểu tách một đứa ra thì đứa còn lại lập tức có thể tỉnh dậy khóc lớn. Lim Ji Yeon quan sát một lúc qua khe cửa, nói nhỏ với bà Kim vài câu và không có đưa Jeon Jungkook về, tạm thời bỏ qua cho cậu.
Jeon Jungkook đã trốn ở nhà họ Kim một đêm và bị bắt về ngay ngày hôm sau, không nhẹ không mạnh bị đánh vài cái tát. Jeon Jungkook cảm thấy tốt hơn rất nhiều so với mong đợi, có lẽ vì làm trẻ con đã lâu nên lòng tự trọng cũng không lớn như mình nghĩ, nhất là khi nhìn thấy Jeon Jihoon cầm cuốn lý luận quân sự và đọc nghiêm túc, chút ngượng ngùng cuối cùng trong lòng cậu cũng biến mất.