Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ - Chương 39

Hết tiết thứ nhất, Trần Vũ Tranh mỉm cười đến bên Điền Chính Quốc, vẻ mặt thân thiện nói: \”Điền Chính Quốc, đã lâu không gặp.\”

Điền Chính Quốc mặt lạnh gật đầu.

Kim Thái Hanh chửi mẹ nó ở trong lòng, thằng ngu này đừng có mà làm Điền Chính Quốc biến về như ban đầu đó.

\”Hai cậu quen nhau?\” Bạn học lại hỏi bài Điền Chính Quốc hỏi.

Trần Vũ Tranh trả lời: \”Chúng tôi là bạn học hồi cấp hai. Không ngờ Điền Chính Quốc lại thi vào Bác Minh.\”

Điền Chính Quốc thi tốt, cả trường đều biết, nhưng lúc đó không phải ở Bác Minh. Bác Minh là sau này mới đào cậu sang, nên Trần Vũ Tranh không biết là rất bình thường.

Bạn học đó hỏi Trần Vũ Tranh: \”Trước cậu ở trường cấp ba nào?\”

\”Trường Thất Thập Nhị.\” Trần Vũ Tranh cũng không ngại nói.

THPT Thất Thập Nhị tuy không phải trường điểm, nhưng chất lượng dạy học vẫn được, không thuộc về \’cấp ba hư\’, nên cũng không ai có ý xem thường Trần Vũ Tranh.

Trần Vũ Tranh thấy có không ít bạn học bu sang đây, đều tìm Điền Chính Quốc, hơi ngoài ý muốn, cậu ta không ngờ nhân duyên của Điền Chính Quốc ở đây lại tốt đến thế. Mà cậu ta cũng phát hiện bạn cùng bàn của Điền Chính Quốc không quá thân thiện với cậu ta. Chẳng qua, trên thế giới này không có vấn đề nào mà tiền không giải quyết được, không phải chỉ làm quen thôi à? Cậu ta lành nghề.

Vì thế cậu ta ho nhẹ một cái, nói với bạn học cả lớp: \”Tớ mới tới, trưa hôm nay tớ mời khách ở căn tin, cảm ơn mọi người chăm sóc tớ.\”

Các bạn cùng lớp chỉ cười, cũng không đáp lại. Có thể đến đây học, nếu không phải học không tệ, nếu không phải hoàn cảnh gia đình không tệ, hơn nữa thức ăn ở trường rất rẻ, ai cũng ăn được, học sinh học giỏi hoàn cảnh gia đình có thể không quá tốt thì trường đều có trợ cấp, không cần sầu về việc này. Vì thế ai cũng thấy không cần vì một bữa cơm mà nợ một ân tình, huống chi họ và Trần Vũ Tranh cũng không quen thuộc, càng không cần hơn.

Bầu không khí chợt có phần lúng túng, lớp trưởng không thể làm gì khác hơn là bước ra hòa giải, \”Không cần đâu, chúng tôi không thịnh hành vụ này. Sau này ở lâu cậu sẽ biết, bạn học lớp mình đều rất tốt.\”

Trong lòng Trần Vũ Tranh có hơi khó chịu, nghĩ những người này đang giả đò, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười nói: \”Tớ cũng không có ý gì khác, chỉ là mới quen các cậu, lại gặp được bạn học cũ, nên vui vẻ mà thôi, đúng không, Điền Chính Quốc?\”

Điền Chính Quốc không lên tiếng, cũng không ngẩng đầu, tiếp tục giảng bài cho bạn học.

Thật ra cậu rất thích giảng bài cho bạn học, cũng không thấy phí thời gian. Dù sao đề bài một mình mình xem chỉ có hạn, nhưng mọi người cùng nhau xem đề, luôn sẽ có một hai bài cậu chưa từng thấy qua, cậu thông qua điều này để giải bài mới, đồng thời cũng củng cố kiến thức của mình, một công đôi việc.

Lớp trưởng cười nói: \”Cũng đúng, có thể hiểu. Chờ trưa hôm nay cậu đi căn tin xem thức ăn, chắc chắn thoả mãn.\”

Có bậc thang dưới, Trần Vũ Tranh cũng không tiếp lời với Điền Chính Quốc nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.