Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ - Chương 13

Nhà họ Điền chuẩn bị cơm tối rất phong phú, người một nhà thêm Kim Thái Hanh cùng ngồi quanh bàn, bầu không khí vô cùng hòa thuận.

Điền Sổ và Mai Mãn Chi cũng không phải người quen nói chuyện khách sáo, chỉ là không ngừng gắp thức ăn cho Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh, biểu hiện sự yêu thích và hoan nghênh của mình.

Điền Sổ tự mình rót nửa ly rượu, uống một chút, nói chuyện cũng trở nên nhiều hơn, \”Khoảng thời gian này nhờ con chăm sóc Quốc Quốc, thực sự đã cho con thêm không ít phiền phức, chú dì cũng hết cách, nếu Quốc Quốc có chỗ nào chọc con giận, con cũng đừng so đo với nó.\”

Lời này nghe vào tai Kim Thái Hanh, cứ như bố vợ đang nói với con rể.

\”Không có đâu ạ. Điền Chính Quốc cũng giúp con không ít, là con phải cảm ơn cậu ấy mới đúng.\” Thật ra trong khoảng thời gian này cũng không thể nói hai người ai giúp ai, nhưng khoảng thời gian ở chung với Điền Chính Quốc, hắn thật sự rất vui vẻ, rất nhẹ nhàng.

\”Quốc Quốc nhà chú dì, mặt nào cũng tốt cả. Hồi trước tính tình cũng hòa nhã, sau đấy trải qua một chuyện, nên hơi lạnh nhạt. Cũng do chú dì làm cha mẹ không tốt, không khuyên bảo nó đúng lúc.\” Điền Sổ than thở, trong mắt tràn đầy đau lòng.

Kim Thái Hanh rất muốn hỏi xem đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết, hỏi ở trên bàn, sẽ không có kết quả, vì thế chuẩn bị lén tìm cơ hội hỏi lại.

\”Dạ, hồi trước Điền Chính Quốc thật sự rất ít qua lại với người khác. Mất trí nhớ thì lại tốt hơn nhiều, có thể nói chuyện với các bạn cùng lớp, các bạn học có bài nào không hiểu cũng đều tới hỏi Điền Chính Quốc.\” Kim Thái Hanh nói.

\”Vậy à, vậy thì tốt, vậy thì tốt. Những mặt khác thì Quốc Quốc kém chút, nhưng việc học luôn rất cố gắng.\” Nói tới thành tích của con trai, Điền Sổ rất tự hào. Đương nhiên, hơn cả thành tích, ông vui với việc Điền Chính Quốc có thể giống như ban đầu hơn, hoạt bát, hòa đồng, bây giờ rất không tệ, nhưng chỉ sợ sau này khôi phục ký ức, thì sẽ trở về như trước.

Mai Nhĩ lột tôm cho Điền Chính Quốc, \”Anh, ăn!\”

Điền Chính Quốc cười gắp cánh gà cho bé, \”Em cũng ăn nhiều chút đi, cho cao lên.\”

\”Ừm!\”

Điền Sổ hơi xúc động nói với Kim Thái Hanh: \”Quốc Quốc nhà chú dì, hồi nhỏ rất ngoan, không giống em gái nó. Mai Nhĩ là một con nhóc ma lanh, bản lĩnh nịnh nọt rất mạnh. Quốc Quốc thì khá ngơ ngẩn, là loại người gặp người ta cũng sẽ không khen đối phương đẹp.\”

Kim Thái Hanh cười khẽ nói: \”Vậy thì nói rõ Điền Chính Quốc thật sự không thấy đối phương đẹp rồi.\”

\”Này, đôi lúc điều này cũng là một loại lễ phép. Con nhìn Mai Nhĩ, dù có gặp bà cụ đang phơi nắng ở dưới lầu, cũng có thể khen người ta hiền lành.\” Điền Sổ cười nói. Dù cho con nhà mình như thế nào, hễ nói tới, ông đều có vẻ mặt tự hào.

\”Sao lại nói nhiều vậy chứ.\” Mai Mãn Chi gắp một đũa thức ăn cho Điền Sổ, nói với Kim Thái Hanh: \”Ổng uống có tí rượu là nói nhiều, bình thường lúc ổng đi dạy học, dì cũng không cho ổng uống. Không phải được nghỉ à, cho ổng thử chút xíu, không ngờ vẫn nói nhiều như vậy. Con ăn của con đi, đừng để ý tới ổng nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.