Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Taekook – Chuyển Ver – Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ - Chương 11

Thứ Năm sau khi tan học, các học sinh ào ra trường như ong vỡ tổ, đi siêu thị mình thích tranh nhau mua đồ ăn vặt.

Kim Thái Hanh cũng có siêu thị mình thường đi dạo, ở trung tâm thành phố, bên trong phần lớn đều là thực phẩm nhập khẩu, giá cả hơi cao tí, nhưng mùi vị căn bản sẽ không đạp bom. Hướng Tân Kiệt cũng thích đến đó dạo. Vì thế Kim Thái Hanh dẫn theo Điền Chính Quốc, với Hướng Tân Kiệt bắt xe, cùng đi trung tâm thành phố.

Ba người tìm một nhà hàng giải quyết bữa tối trước. Sau khi ăn xong, Kim Thái Hanh mua trà sữa đậu đỏ cho Điền Chính Quốc, bấy giờ mới đi siêu thị — giờ hắn tiêu tiền cho Điền Chính Quốc cũng đã có hơi quen rồi, mặc dù thỉnh thoảng lúc Điền Chính Quốc kiêng ăn sẽ chê mấy câu, nhưng tiêu tiền cho Điền Chính Quốc hắn cũng không thấy có gì không đáng, thậm chí nhìn Điền Chính Quốc ăn vui vẻ, hắn cũng hài lòng theo. Đôi lúc ngẫm lại, chắc do Điền Chính Quốc khiến hắn cảm nhận được cảm giác làm anh, vì thế mua gì cho Điền Chính Quốc hắn cũng cảm thấy có thể.

\”Ô mai có muốn không?\” Kim Thái Hanh đẩy xe đi sau Điền Chính Quốc.

\”Không muốn, muốn ăn dứa khô.\” Điền Chính Quốc nói. Cậu cũng không yên tâm thoải mái mà chiếm lợi của Kim Thái Hanh, như Kim Thái Hanh mua đồ cho cậu, cậu cũng sẽ mua cho Kim Thái Hanh, chỉ có điều số lần ít hơn Kim Thái Hanh một chút. Hôm nay ra ngoài mua đồ với Kim Thái Hanh, cậu cũng chuẩn bị chế độ AA (*), về chuyển tiền cho Kim Thái Hanh.

(*): Nghĩa là chia tiền nhau.

\”Ô mai khai vị.\” Kim Thái Hanh nói.

Điền Chính Quốc suy nghĩ chút, \”Vậy muốn không hạt.\”

Kim Thái Hanh chọn cái không hạt ném vào xe đẩy.

\”Sô-cô-la muốn không?\” Kim Thái Hanh hỏi.

\”Không muốn.\” Điền Chính Quốc uống trà sữa rột rột.

\”Thịt bò khô?\”

\”Không muốn.\”

\”Nước ngọt?\”

\”Muốn!\”

Mặc kệ Điền Chính Quốc trả lời muốn hay không muốn, Kim Thái Hanh đều mua một phần.

Lúc dạo tới khu sushi, Kim Thái Hanh nói: \”Chọn một phần, mang về ăn khuya.\”

Thời gian này sushi đã bắt đầu giảm giá, cơ bản hai mươi, ba mươi đồng là có thể mua được hai tới ba phần.

\”Thái Hanh?\” Một giọng nữ quen thuộc vang lên phía sau hai người.

Kim Thái Hanh quay đầu nhìn, quả nhiên là Viên Tâm Nhụy.

Mặt Viên Tâm Nhụy lộ vẻ vui mừng, cười nói: \”Tình cờ thật, cậu cũng tới mua đồ?\” Trong lúc nói chuyện, đôi mắt qua lại quan sát Điền Chính Quốc hai lần.

\”Ừm.\” Kim Thái Hanh nhàn nhạt gật đầu, cũng không muốn nói nhiều với cô ta.

Viên Tâm Nhụy thì lại chủ động bắt chuyện, \”Cậu tới mua đồ cho du lịch mùa thu à?\”

\”Ừm.\”

\”Chúng tớ vẫn là đại hội thể dục thể thao, mai tổ chức. Hâm mộ các cậu có thể đi du lịch mùa thu thật, có ý nghĩa hơn tổ chức đại hội thể dục thể thao nhiều.\” Viên Tâm Nhụy cười nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.