Kang Seungho trở về biệt thự của gã. Quản gia nói mẹ đã thức giấc từ lâu. Nhìn thấy bóng dáng mẹ ngồi cô độc bên khung cửa sổ, gió lùa vào làm rèm cửa trắng tung bay. Mẹ của gã ngồi ở đó, nhìn ngắm cảnh trời mùa đông ảm đảm. Ngày còn bé, gã cứ ngỡ gã không có bố cùng chẳng có mẹ. Thế nhưng một ngày, Kang Minah xuất hiện cùng Lee Mansik. Ông nói bà chính là mẹ của gã. Khi đó gã đã chẳng kịp nghĩ xem chuyện có thật hay mà, gã hạnh phúc lao vào vòng tay của mẹ. Kang Seungho nghĩ gã sẽ không còn mỗi đêm đều co ro trên chiếc giường lớn. Một mình đến trường, thẩn thơ đi trên con đường về nhà không một ai đón đưa.
Thế nhưng sự thật vô cùng tàn nhẫn, Kang Minah chỉ luôn nhớ về ai đó tên Min. Bà lạnh lùng với gã, mỗi ngày Seungho muốn tâm sự với mẹ về những câu chuyện, bà đều gạt bỏ đi. Chỉ kéo gã lại ngồi bên khung cửa sổ đó, bà kể về Min. Về cách mà bà cùng Lee Jaehyun đã đưa Min đi chơi khắp nơi, cô bé thích những gì, ghét những gì bà đều ghi nhớ. Và sau những câu chuyện, bà luôn gieo vào tâm trí gã câu nói.
\”Kang Seungho, con sinh ra để trả thù cho mẹ. Hãy cố gắng hoàn thành thật tốt những buổi huấn luyện. Chúng ta sẽ quay trở lại tìm Lee Dahye và Jeon Jungkook.\”
Từ đó Kang Seungho luôn đem những gì mẹ đã nói giữ trong lòng. Gã nghĩ chỉ còn cách giúp mẹ, mẹ mới nhìn nhận gã, yêu thương gã. Kang Seungho lớn lên cùng súng đạn và những câu chuyện kể về tội ác của gia tộc Lee. Kang Minah nói khi vẫn còn ở cùng Min, mỗi tối bà đều kể những chuyện này cho cô bé biết. Tuy nhiên bà chẳng bao giờ bảo Min hãy trả thù. Min là kết quả của tình yêu mà bà dành cho Lee Jaehyun. Bà không muốn cô bé bị vấy bẩn. Thế gã thì sao?
\”Mẹ, ngồi đó sẽ lạnh lắm.\”
Kang Seungho cố nén những đau thương vào trong, gã đã chịu đựng suốt mấy chục năm qua. Bây giờ đã có thể quay lại báo thù cho mẹ, gã không thể yếu lòng. Kang Seungho bước đến, đem áo khoác trên giường khoác lên cho mẹ. Đưa Kang Minah tránh khỏi cửa sổ.
\”Seungho, mọi chuyện thế nào rồi.\”
Kang Seungho nhìn người mẹ đã ngày càng tiều tuỵ. Từ khi bà biết tin Jeon Jungkook đã đến Mỹ. Chưa ngày nào Kang Minah ngủ ngon giấc. Bà cứ luôn kêu lên trong những giấc mơ, phải gϊếŧ chết Jeon Jungkook để báo thù cho con gái của bà. Rồi bà sẽ đem xác của cậu đến tìm Lee Dahye.
\”Kim Taehyung không phải người dễ đối phó, hắn quá bí ẩn. Con đã điều tra về lí lịch của hắn. Kim Taehyung không có cổ phần nào trong tập đoàn YCG của gia đình hắn. Ngoài trừ tên tuổi, năm sinh ra. Hắn có cả năm mất và còn một điều nữa. Kim Namjoon và Kim Taehyung không có bố. Chỉ có tên của mẹ mà thôi.\”
Kang Minah trầm tư suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi Kang Seungho.
\”Năm mất là năm nào?\”
\”Mùa đông năm nay.\”
Kang Minah đâu có ngờ rằng con mồi đã ở ngay trong tầm tay. Lại có một tên nhãi ranh nào xen vào, ra tay nghĩ hiệp cứu Jeon Jungkook. Kim Taehyung điềm năm mất của hắn, chắc chắn muốn thế mạng cho Jeon Jungkook. Người này là ai? Có liên quan gì đến Jeon Jungkook mà lại hy sinh cho mạng sống của Jungkook đến thế? Có hàng trăm câu hỏi hiện lên trong đầu bà. Vốn Kang Minah biết Kim Taehyung là con rể của ông Lee. Bà nghĩ hắn chỉ quản việc công ty. Hôm nay còn biết Kim Taehyung thủ đoạn, gϊếŧ người không ghê tay như thế.