Jeon Jungkook là một tên xã hội đen khét tiếng.
Không, bây giờ phải nói rằng, Jeon Jungkook là một tên FBI đã bị bại lộ.
Đến bây giờ cậu vẫn chưa tin được, Kim Taehyung lại quyết định tha cho cậu, thậm chí còn giúp Jungkook che mắt tổ chức để tiến hành nhiệm vụ.
Cậu trở về quán bar, lục tung khắp căn phòng, tuyệt nhiên là chẳng có thiết bị quay lén nào cả.
Rốt cuộc là tại sao Kim Taehyung lại biết được?
Hơn nữa, thông tin của trụ sở được bảo mật rất kĩ, anh ta có thể giỏi công nghệ đến mức nào mới có thể đột nhập vào mạng lưới thông tin của FBI mà không bị phát hiện được chứ?
Kim Taehyung bảo anh ta không phải kẻ thù, còn biết được FBI sẽ làm gì, liệu anh ta có kế hoạch gì sao?
Kim Taehyung còn có thể tin tưởng được nữa không?
\”Tôi chỉ muốn em phân định rõ ràng, rằng ai là bạn, ai là thù.\”
Nhớ đến lời nói của anh, Jeon Jungkook trầm mặc. Cậu suy nghĩ đến mơ hồ vẫn không thể biết được, Kim Taehyung liệu có ý gì đằng sau lời nói đó không.
**
– Anh ơi anh! Sếp có thông báo này!
Tiếng gõ cửa làm Jeon Jungkook giật mình tỉnh dậy. Cậu chậm chạp đến mở cửa, lại phát hiện có một tên khác gọi mình, cách nói cũng tự nhiên như bạn bè. Jungkook nhăn mặt, cao giọng.
– Jay? Chuyện gì?
Thiếu niên tên Jay kia hớn hở đáp, giọng nói liền tự hào thấy rõ.
– Khi nãy có người của Sếp đến, nguyên văn câu nói là \”Cho em hai tiếng, nếu không có mặt thì hậu quả em tự chịu.\” Anh à, Sếp dạo gần đây gọi anh nhiều thật đấy, anh đắc tội gì với Sếp đúng không?
Jungkook nghiến răng, không nói gì, liền bày tỏ thái độ chán ghét.
Chuẩn bị xong, cậu cầm lấy chìa khóa xe, bước ra ngoài. Chẳng thà cứ bình yên một lúc, vậy mà Jeon Jungkook lại gặp phải bọn người mà cậu không muốn chạm mặt nhất.
Bọn chúng phì phèo khói thuốc gần xe của cậu, Jungkook vốn định cho qua mà lên xe, không ngờ chúng lại níu tay cậu lại, cất giọng châm chọc.
– \”Lên\” được với lãnh đạo sướng rồi nhỉ? Còn tên cảnh sát kia của mày thì sao nhỉ, định cho hắn một cái sừng sao ha ha!
Jungkook thầm nghĩ, nếu cắm sừng được cũng hay đấy, nhưng căn bản là không thể nào!
Cậu hất tay chúng ra, đi đến mở cửa xe. Bọn nhãi nhép này vẫn dai như đỉa đói, đeo chặt lấy cậu không buông. Chúng chặn cửa, có tên còn dí sát mặt vào cậu, cả khuôn mặt thể hiện sự khinh bỉ, nói.
– Mẹ nó, mày là cái thá gì chứ? Mỗi lần nhìn mày là tao muốn giết mày cả trăm lần đấy thằng chết tiệt!
Dường như câu nói của tên này khiến lũ kia hài lòng, bọn chúng cười sằng sặc, không để tâm đến Jeon Jungkook lúc này đã thả lỏng nắm tay.
Bị Kim Taehyung lừa cũng đủ khiến cậu điên người rồi, còn gặp thêm lũ mất não này.
Chát một tiếng, một bên mặt tên kia in hằn dấu tay.