Điền Chính Quốc không đếm xỉa tới lời trêu chọc của anh, móc điếu thuốc trong túi ra, đưa đầu lọc tới trước mặt người đối diện.
\”Đốt.\”
Kim Thái Hanh cười nhạt, ngón tay thon dài thò vào túi áo Điền Chính Quốc, lấy ra thêm một điếu, bật lửa, hai điếu thuốc mang theo ánh lửa. Gương mặt cả hai quá gần, mờ ám không ngừng quanh quẩn đâu đây.
Lông mi Kim Thái Hanh thật dài khẽ run, hít một hơi rồi nhả khói, trông thấy vết đỏ ở một bên mặt Điền Chính Quốc.
Con ngươi anh co rút lại, đưa tay vuốt ve. Điền Chính Quốc né người ra sau: \”Định làm gì?\”
\”Chú Điền đánh?\”
Điền Chính Quốc khinh thường nhìn anh, \”Mẹ nó lúc tôi thê thảm nhất anh đều nhìn thấy. Bây giờ còn bày đặt giả bộ.\”
\”Nhưng Quốc Quốc đang khóc, trước giờ cậu chưa từng khóc.\”
Điền Chính Quốc nín thở, sẵn tiện che đậy xấu hổ, lấy khuỷu tay đẩy Kim Thái Hanh ra. \”Cút! Đừng làm phiền ông đây.\”
Xương sườn Kim Thái Hanh bị ăn đau, anh cũng không tức giận, mỉm cười đi theo sau Điền Chính Quốc.
\”Quốc Quốc, cậu bỏ nhà đi bụi à?\”
\”…\”
\”Quốc Quốc, cậu định ở đâu?\”
\”…\”
\”Quốc Quốc ~~ đến nhà anh đi.\”
Điền Chính Quốc dừng bước, quay lại híp mắt nhìn Kim Thái Hanh: \”Anh cảm thấy có thể?\”
Kim Thái Hanh giơ tay, dùng hai ngón giữ chặt cổ áo cậu, nhẹ nhàng lôi đi.
Trong phút chốc, mùi vị Alpha còn chưa tản đi hết tuôn ra. Tràn ngập, trước mặt đều là mùi của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc khó chịu giật cổ áo mình lại, trong lòng hết sức rõ ràng. Tuy không có dấu hiệu nhưng trên người mình có mùi của người khác chẳng dễ chịu chút nào.
Nếu như anh em trong nhà có kinh nghiệm liếc nhìn một cái liền đoán ra thì sao? Phút chốc cậu hơi lưỡng lự, nhưng Kim Thái Hanh đã nắm chặt cổ tay cậu nói: \”Đi, đi về nhà anh.\”
Sức lực vô cùng lớn không thể phản kháng được, Điền Chính Quốc nhíu mày suy xét, nửa ngày sau mới thông suốt.
Một tay Kim Thái Hanh kẹp điếu thuốc, một tay ôm Điền Chính Quốc, cảm thấy cuộc đời này thật viên mãn. Anh cúi đầu cười cắn lỗ tai Điền Chính Quốc, thành công đánh lén khiến tâm tình anh tốt hẳn ra.
Thuận tiện ngăn quả đấm của Điền Chính Quốc, anh nói: \”Yên tâm anh sẽ không ăn đậu hủ của em, nếu mấy ngày sau em không tìm được công việc nuôi mình, không cần em nói anh cũng sẽ đuổi em về nhà.\”
Hoặc là tiễn, hoặc là dứt khoát đuổi về Điền gia.
Cả người Điền Chính Quốc chao đảo, thật sự khiến người ta lo lắng.
Kim Thái Hanh không biết có thể giấu giếm được chú Điền hay không, nhảy từ cửa sổ ra ngoài, anh không biết đi chỗ nào liền núp ở phía sau viện.