Nữ beta ngồi cạnh Điền Chính Quốc là một người nhiệt tình. Điền Chính Quốc hoàn toàn không có cách nào khi phải đối phó với phái nữ, cho nên dù Kim Thái Hanh mặt đen như đít nồi cậu cũng không thể nói với người ta: \”Này, đây là vợ tôi đấy, cô tránh xa xa chút.\”
Cậu chỉ có thể câu được câu chăng đối đáp với nữ beta, cho đến khi cô nàng lôi điện thoại ra, \”Nói chuyện với cậu lâu như thế rồi mà vẫn chưa biết tên cậu, tớ tên là Chu Củng, còn cậu?\”
Điền Chính Quốc còn chưa mở miệng, Kim Thái Hanh bên cạnh đã đặt tay lên vai cậu, ngón tay ám muội chọc chọc vào má đối phương, ánh mắt nhìn tưởng thật ấm áp nhưng thật ra đang khiêu khích Chu Củng, \”Cậu ấy là Điền Chính Quốc, bạn trai của tớ.\”
Điền Chính Quốc kinh ngạc quay lại nhìn hắn, Chu Củng ngồi đó cũng ngây người há hốc miệng, hồi lâu mới lắp bắp: \”Nhưng… nhưng mà, Điền Chính Quốc không phải beta à?\”
Kim Thái Hanh lập tức kéo Điền Chính Quốc ngả đầu dựa vào mình, \”AB cặp với nhau thì sao? Không được chắc?\”
Chu Củng lúng túng lắc đầu, lặng lẽ thu điện thoại về, đồi chỗ ngồi.
Điền Chính Quốc kéo cánh tay Kim Thái Hanh xuống, ánh mắt tràn đầy tò mò nhìn hắn, miệng líu ríu nói: \”Ái chà, chua ghê nha!\”
Kim Thái Hanh quay mặt về phía cửa sổ nhìn phong cảnh, mặc kệ bàn tay Điền Chính Quốc sờ loạn trên người. Cậu vừa sờ vừa than thở: \”Đừng có sợ tôi bị người khác bắt cóc như vậy chớ, thân thể và cả cái mặt của cậu, anh đây đều say như điếu đổ.\”
Kim Thái Hanh nghe câu này liền quay đầu kéo Điền Chính Quốc lại, ôm cậu vào lòng, như cười như không áp sát vào gương mặt cậu, \”Chỉ thích mặt thôi?\”
\”Đ… Đúng vậy, không… không thế thì sao.\”
Kim Thái Hanh tựa như thở dài, lại như xót xa phận mình, \”Tôi cứ tưởng cậu thích chính con người tôi.\”
Thất vọng, đau thương các kiểu từ ngữ điệu kéo dài rỉ ra.
Biết rõ người này cố ý, biết rõ hắn đang giả vờ, nhưng cam tâm tình nguyện tin thật, Điền Chính Quốc không nỡ làm hắn buồn. Cậu lập tức vươn tay ôm lấy hắn, áp hắn vào lòng mình, \”Thích hết, cậu không biết tôi thích cậu đến thế nào đâu.\”
Kim Thái Hanh khẽ run, đột nhiên cảm thấy chút đau lòng. Hắn nghe tiếng tim đập của cậu, biết rằng bức tường trái tim đang sụp đổ một cách nhanh chóng.
Rơi rụng lả tả, không thể ngăn cản, cũng không muốn ngăn cản.
——-
Chanh Nhỏ ngồi ở hàng cuối cùng, đang rồm rộp nhai khoai chiên, miệng dính đầy vụn. Tần Thư ngồi cạnh đeo tai nghe, nhắm mắt ngủ.
Chanh Nhỏ vừa trộm nhìn hắn vừa ăn, thầm khen người này đẹp trai ghê, lông mi dài thật, dáng người cao ráo không tệ nha, khẳng định có rất nhiều người thích, có nên quyến rũ tí không? Ai nha thôi thôi, ngượng lắm, phải có nhan sắc mới được.
Cậu liếm liếm môi, lấy di động ra muốn xem \”Cưa điện kinh hồn\”. Loạt phim này cậu theo từ hồi lớp tám đến giờ là năm nhất đại học, vẫn chưa coi hết. Chủ yếu bởi sợ, nhưng vẫn muốn xem, cứ sợ sệt rụt rè, ngắt quãng mà xem không ngừng.