Taekook // Abo || Ngồi Yên, Tôi Tự Động!!! – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Taekook // Abo || Ngồi Yên, Tôi Tự Động!!! - Chương 13

Thấy cãi cọ không đem lại kết quả, Trần Khanh quay người muốn tránh Kim Viễn. Kéo Điền Chính Quốc vào tiệm bánh, anh khóa cửa tiệm bên trong vào.

Hai người vào phòng xong, Trần Khanh uống hết một ly nước đầy mới nguôi ngoai cơn giận. Anh lau miệng, gương mặt khó coi của Điền Chính Quốc đập vào mắt, lúc này mới phát giác những lời mình nói ban nãy thật vô liêm sỉ.

Lúng túng vô cùng, Trần Khanh đặt ly nước xuống, rót cho Điền Chính Quốc một ly, \”Nãy anh điên tiết quá, nói năng lung tung, cậu đừng để bụng.\”

Điền Chính Quốc đón lấy ly nước, \”Cũng không có gì, mấy chuyện đó em đã sớm nghĩ tới rồi, cứ cho là anh và cậu ta không có gì đi, nhưng dù sao Kim Thái Hanh cũng chơi bời từ xưa, trên giường cậu ta có bao nhiêu người từng nằm, em cũng đếm được gần hết.\”

Trần Khanh cười khan, \”Anh nói thật, anh với nó chưa từng ngủ với nhau. Hồi đó cũng chỉ vì tên khốn kia muốn anh với Kim Thái Hanh bên nhau bởi sợ Kim Thái Hanh chơi ra chuyện thôi.\”

Điền Chính Quốc đặt cốc xuống, \”Được rồi, không nhắc đến mấy chuyện đó nữa, cuộc sống của em đâu chỉ cứ mãi xoay quay Kim Thái Hanh.\”

Sau đó cậu vênh mặt cười với Trần Khanh, \”Không phải anh muốn dạy em làm bánh à, đi thôi, để em cảm nhận một tí niềm vui làm bánh xem nào.\”

——-

Sắc trời dần tối, Điền Chính Quốc đeo ba lô giơ tay vẫy chào tạm biệt Trần Khanh.

Đường về nhà Kim Thái Hanh không xa, nhưng cũng không gần. Điền Chính Quốc ngậm điếu thuốc, hít sâu một hơi.

Đột nhiên âu sầu buồn bã cũng không phải chuyện cậu muốn, chỉ là không khống chế được thôi. Cậu định đè nén hết tâm tình vào điếu thuốc ngắn này, hút xong thì chuyện cũng xong, nghĩ nhiều cũng chẳng có ý nghĩa.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Điền Chính Quốc liếc mắt nhìn, là Kim Thái Hanh. Đối phương hỏi cậu muốn ăn gì, Điền Chính Quốc vẫn chưa kịp đáp, chợt cảnh tượng trước mắt khiến đôi con ngươi của cậu co lại.

\”Phắc!\”

Kim Thái Hanh chỉ nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt, ngay sau đó là một tiếng rầm vang.

Điện thoại dập máy rồi.

Tiếng \”tút tút tút\” kéo dài, Kim Thái Hanh mặt không biểu cảm nhìn di động trong tay, quay người chạy về phía cửa tiệm của Trần Khanh. Xe đạp cũng không kịp nhảy lên cưỡi. Hắn vừa chạy vừa suy đoán khả năng có thể phát sinh.

Kẻ địch? Hỗn chiến?

Đám vây đánh Điền Chính Quốc ngày trước đã bị hắn xử lý rồi, khả năng là chúng không dám chọc tới Điền Chính Quốc nữa mới phải.

Chạy tới đầu một con đường cách nhà không xa, hắn đã nhìn thấy Điền Chính Quốc, quanh cậu là một toán người, còn trong tay cậu là một đứa trẻ. Nó đang òa khóc nức nở, biểu cảm trên mặt Điền Chính Quốc thì rất dữ tợn. Nhưng Kim Thái Hanh có thể nhìn ra cậu đang rất lúng túng, ngay cả tai cũng đỏ cả lên, mặc dù đã cố gắng điều chỉnh biểu cảm trên mặt để không dọa sợ đứa nhỏ, nhưng hiển nhiên là thất bại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.