Từ Thừa Lãng đi cưỡi ngựa, nàng đi làm cái gì?
Chân Bảo Lộ nhíu mi muốn cự tuyệt, có điều nhớ tới đời trước, nàng luôn thích đi cùng Từ Thừa Lãng, cũng thích tư thế oai hùng của hắn khi ngồi trên lưng ngựa, cho nên nghe được tin này, nhất định sẽ đi xem. Từ Thừa Lãng là biểu ca thân nhất của nàng, hắn tạo ra danh tiếng, thì nàng cũng được thơm lây.
Chân Bảo Lộ suy nghĩ.
Đời trước ngoài việc đến cuối cùng hắn cưới Thẩm Trầm Ngư, còn lưu lại cho nàng, tất cả đều là kỷ niệm tốt đẹp. Chỉ tiếc nàng không muốn chấp nhận, trong lòng vô cùng chán ghét, cho dù đời này có thể gả cho hắn, chỉ cần nghĩ tới sắc mặt của cữu mẫu, nàng liền cảm thấy vị Từ biểu ca này cũng không phải tốt lắm.
Hương Đào thấy tiểu thư nhà mình không nói lời nào, vì thế hỏi lại lần nữa: \”Tiểu thư có muốn đi không?\”
Chân Bảo Lộ không có nghĩ nhiều, lật ra < Cửu Chương Toán Thuật> đang cầm trong tay, nói: \”Ta sẽ nói với biểu tỷ Tú Tâm, mấy ngày này ta phải học bài, không thể đi được.\” Giả sử nàng có đi, cũng chỉ thấy một đám thiếu niên trẻ tuổi, có gì đáng xem đâu?
Chân Bảo Quỳnh vừa bước vào, thấy bộ dáng con mọt sách của muội muội đang ngồi học, mỉm cười gọi: \”Muội muội.\”
\”Tỷ tỷ!\”
Chân Bảo Lộ lập tức buông cuốn sách ra, tự leo xuống ghế hoa hồng, đến trước mặt Chân Bảo Quỳnh, ngửa đầu hỏi: \”Sao tỷ tỷ qua đây?\”
Chân Bảo Quỳnh nói: \”Cát ma ma có làm chút điểm tâm, tỷ lấy tới cho muội nếm thử.\”
Cặp mắt Chân Bảo Lộ cong cong, làm nũng nói: \”Tỷ tỷ thật tốt, vừa vặn muội cũng đang đói.\”
Chân Bảo Quỳnh kêu nha hoàn Bích Trúc đem hộp đựng thức ăn gỗ lim khắc hoa tới, lấy ra chè hạt sen đường phèn, bánh ti vàng và bánh hạt dẻ, nhẹ nhàng đặt lên bàn gỗ tử đàn vân hoa lạc tiên. Chân Bảo Lộ nhận lấy đôi đũa gắp một khối bánh ti, cắn nhẹ, hai tròng mắt mở lớn cười nói: \”Bánh ti này trong suốt như ngọc, giòn mà không ngấy, quả nhiên ăn rất ngon, tài nấu ăn của Cát ma ma thật tốt.\”
Chân Bảo Quỳnh cưng chìu nói: \”Nếu thích thì ăn nhiều một chút.\” Sau đó tùy ý cầm lấy cuốn sách lúc nãy muội muội đang xem, Chân Bảo Quỳnh lật vài tờ, mới thoáng nhíu mày.
Chân Bảo Lộ cắn một miếng bánh ti, giọng nói có chút không rõ, ngượng ngùng nói: \”Muội chỉ tùy tiện lấy…xem vẫn chưa hiểu hết.\”
Xem không hiểu là bình thường, Chân Bảo Quỳnh biết muội muội thông minh còn chăm chỉ, nhưng < Cửu Chương Toán Thuật> quá khó rồi, một bé gái như nàng làm sao có thể hiểu được?
Chân Bảo Lộ múc một muỗng chè hạt sen, tuy tiểu cô nương hoạt bát, có thể ăn này nọ, nhưng đúng là rất có dáng vẻ, không hề phát ra chút âm thanh đồ sứ va chạm nào. Bất quá cuốn sách này, không phải Chân Bảo Lộ tự nhiên tùy tiện lấy, đời này nàng có ưu thế, tạm thời nàng chỉ cần tốn ít tâm tư, tự học này nọ nhưng rất nhanh đã hiểu, sở dĩ nàng xem < Cửu Chương Toán Thuật> này là vì, đời trước nàng không hiểu nhất chính là mặt này. Giống như tiểu thư của gia đình có truyền thống học giỏi, càng phải cố hết sức, đời trước nàng và tỷ tỷ Chân Bảo Chương không am hiểu nhất cũng chính là toán học.