Lúc Chân Bảo Lộ hồi Tứ Hòa Cư, trời đã có chút ít âm u.
Nàng vừa vào nhà, liền nhìn đến Tiết Nhượng đang xem thư. Bàn tay nam nhân khớp xương cân xứng, thon dài mạnh mẽ, hiện nay nâng thư an lặng yên tĩnh xem, hơi có chút khí chất thư sinh nho nhã. Nhưng hắn đẹp mắt, tóc mai như đao tài, mi như mực họa, ánh nến nhu hòa chiếu vào trên mặt hắn, an lặng yên tĩnh, khiến người khác không dám tiến lên quấy rầy.
Chân Bảo Lộ cũng là thích sắc đẹp, chung sống cùng Tiết Nhượng đã lâu, liền càng có thể nhìn ra hắn đẹp. Trước kia chỉ cảm thấy hắn là huynh trưởng thành thục chững chạc, nhưng từ lúc gả cho hắn, nàng liền dần dần phát hiện một mặt ngây thơ trên người hắn.
Tiết Nhượng thính giác bén nhạy, nàng vừa bước vào, liền phát giác được. Hắn nghiêng đầu xem nàng, đặt xuống thư trong tay, đứng dậy đi tới trước mặt nàng: “Trở về?”
“Ân.” Chân Bảo Lộ gật gật đầu. Nàng nghĩ tới chuyện vừa rồi, mặc dù lão phu nhân không có nói với nàng, nhưng nàng nhìn thấy Chu Phinh Đình cùng Tiết Thành, còn có Vương thị, cũng có thể đoán ra bảy tám phần. Nàng nói, “Tổ mẫu tạm thời giao việc bếp núc trong phủ cho ta.”
Tiết Nhượng xem khuôn mặt ngây thơ của thê tử cau lại ấn đường, đưa tay nhẹ khẽ vuốt, nói: “Sợ làm không tốt?”
Chân Bảo Lộ suy nghĩ một chút, thành thực gật đầu. Nàng khí Vương thị là một chuyện, thế nhưng hiểu được mình có mấy cân mấy lượng, An Quốc công phủ này lại không phải là tiểu môn tiểu hộ, nơi nào tùy tùy tiện tiện có thể quản được? Tuy nói trước xuất giá, nương nàng dạy nàng rất nhiều, nàng cũng nghiêm túc học, nhưng làm, lại là một chuyện khác.
Tiết Nhượng thấy nàng khó xử, động viên: “Tiểu Lộ, không cần lo lắng, mọi việc đều từ từ sẽ đến. Nàng dù không tin mình, cũng phải tin tưởng ánh mắt tổ mẫu. Nếu đã giao việc cho nàng, tự có dụng ý riêng trong đó.” Hắn cầm tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, “Bất quá, sợ là muốn mệt mỏi nàng.”
Chân Bảo Lộ ngược lại không có nghĩ tới có mệt hay không, dù sao đây là chuyện tốt. Nàng nếu muốn đứng vững gót chân ở An Quốc công phủ, không có gì tốt hơn cái này. Lão phu nhân cũng là thật lòng muốn tốt cho nàng, đây không chỉ là tín nhiệm nàng, lại là cho nàng một cơ hội cùng khảo nghiệm. Chân Bảo Lộ biết rõ, nếu là trong phủ có Vương thị phụ trách quản lý việc bếp núc một ngày, tất nhiên sẽ không đối xử tử tế Tiết Nhượng, ngay cả nàng đều muốn xem sắc mặt bà ta sống qua ngày. Cho nên đây không đơn thuần là vì mình, coi như là vì Tiết Nhượng, nàng cũng phải nỗ lực làm tốt.
Chân Bảo Lộ hơi mỉm cười nói: “Ta mới không sợ vất vả. Dù sao mấy ngày nữa huynh cũng bắt đầu bận rộn, ta đợi ở trong phủ không có việc gì, nếu là có chuyện để làm, cũng rất tốt.”
Nàng vào cửa không tới mấy ngày, lão phu nhân liền đưa việc phụ trách quản lý bếp núc cho nàng, đó là cho nàng mặt mũi, cùng lúc đó, trong phủ này sợ là có thật nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, chuẩn bị xem nàng làm trò cười. Nàng trong ngày thường tự tin, ở nữ học cũng là quang cảnh, có lẽ hoàn cảnh từ nhỏ đến lớn, nội tâm của nàng vẫn sẽ có chút ít nho nhỏ tự ti, sợ mình làm không tốt.