Su Phu Thich Bi Du [Song Tính, Thô Tục] – Chương 5: Em có tin ta không? (H++) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 358 lượt xem
  • 10 tháng trước

Su Phu Thich Bi Du [Song Tính, Thô Tục] - Chương 5: Em có tin ta không? (H++)

BẠN ĐANG ĐỌC

Khi nghe tin sư phụ mình sắp thành thân, đồ đệ mà y yêu thích nhất không chút do dự đè y ra đụ.
Lưu ý: Thụ là song tính, ngôn ngữ thô tục, 1×1
Mọi chi tiết trong truyện đều là tưởng tượng, vui lòng không bắt chước làm theo :3333​

#matôn
#songtính
#thanton
#thôtục
#tutien

\”Ưm… Ư…\”

Đã qua bao lâu rồi…?

Lưu Kỳ Linh cảm thấy cơ thể này dường như không còn thuộc về mình nữa. Lỗ lồn bên dưới vừa bị rung vừa bị gãi đến độ tê xót, dưới sàn đọng một vũng lớn nước dâm đang không ngừng nhiễu xuống. Nước bọt tràn xuống cổ y, đôi mắt thường ngày luôn ngời sáng giờ đã mất đi tiêu cự.

Vậy mà lỗ nhỏ vẫn cố chấp cắn lấy cặc giả không buông. Ban đầu y còn thầm mắng Lục Khắc Vũ, nhưng bây giờ đến nghĩ thôi y cũng không nghĩ nổi điều gì. Lưu Kỳ Linh muốn rên lên nhưng miệng đã bị bịt kín, sự đè nén đó lại càng khiến cho bên dưới có cảm giác nhiều hơn.

Chưa bao giờ nửa canh giờ lại trôi qua chậm thế này.

\”Ưm, ưm… Ư… ức…\”

Gai cứng sượt qua điểm dâm không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng khiến lồn y giật mạnh. Cặc giả cần mẫn vừa rung vừa xoay tròn nong lỗ lồn y ra, nhưng lại không đâm vào trong. Lưu Kỳ Linh muốn điểm sâu trong lồn được dập vào thật mạnh để y bắn ra mà không thể.

Hột le khi thì bị hút khi thì bị chụm lại bóp nắn, y nghĩ viên thịt đó giờ đã sưng lên rất to rồi, vừa đau lại vừa sướng.

Chân tay y đều đã mỏi nhừ, bộ dạng như một chú mèo con tha thiết nhìn Lục Khắc Vũ, nhưng hắn chỉ chuyên chú đọc sách. Thoạt nhìn hắn như chính nhân quân tử không màng sắc giới vậy.

\”Ục Ắc Ũ…\” Y khóc lóc lúng búng gọi tên hắn, \”Ư… Àm ơn… A o a…\”

Tai hắn giật nhẹ, Lục Khắc Vũ gấp quyển sách lại, ngả người ra sau thong thả nói: \”Chưa hết nửa canh giờ đâu, sư phụ. Sức chịu đựng của người kém như vậy từ khi nào?\”

\”Ưng… Ông ịu ổi…\” Y khổ sở lắc đầu, gương mặt vốn luôn thanh lãnh giờ đây đã thấm đẫm nước mắt. Thanh âm vừa nũng nịu vừa hứng tình khiến đáy lòng hắn thổi bùng lên ngọn lửa, nhưng Lục Khắc Vũ ngoài mặt vẫn tỏ ra không có gì, tao nhã đứng dậy đi tới chỗ y.

Hắn rút thứ đang chặn miệng y ra, Lưu Kỳ Linh lập tức rên to như để bù lại cho nãy giờ nín nhịn.

\”Em đã bắn ra lần nào chưa?\”

\”Ư, ưm… Hông, chưa có…\”

Y nói là thật. Mặc dù lồn bị khuấy đảo nửa canh giờ nhưng khoái cảm đó không lớn bằng Lục Khắc Vũ mang lại nên y không bắn ra được. Sướng thì có sướng, nhưng không đủ.

Lục Khắc Vũ dĩ nhiên biết rõ điều đó, nhưng hắn vẫn chưa muốn dừng trò tra tấn xấu xa này lại. Hắn thu lại sinh vật đang mút chặt hột le không buông, hai ngón tay thế chỗ nó bóp mạnh hột thịt thiếu đụ. Lưu Kỳ Linh lập tức thét lên một tiếng nghe vừa sướng lại vừa khổ sở, khóe mắt lệ tràn khẩn khoản nhìn hắn. Ma tôn thỏa thích vân vê le đĩ trong tay, mười đầu ngón chân của sư tôn co quắp lại.

\”Đừng… làm vậy, hư aa, chỗ đó… tê lắm…! Ngươi thả hột le ra đi… ư hức, đừng mà…!\”

\”Em thích ta làm vậy mà.\” Hắn nhấn viên thịt xuống di di, lại sờ đến máy rung vẫn đang làm loạn vách thịt nhạy cảm, rút nó ra một ít rồi cắm mạnh vào trong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.