Sáng sớm tỉnh dậy, như mọi khi Cao Châu Miêu đều nhìn thấy 1 viên kim cương sáng đến chói mắt đang tao nhã uống trà.
\”Em đi học đây.\”
\”Ăn sáng đã.\”
Cửu Vị Niên nhìn cô quần áo chỉnh tề, tay ôm chồng sách vở hấp tấp không khỏi lắc đầu.
\”Em ăn với bạn được, chiều về em đưa anh đi ăn nhá. Em quên hôm nay có hẹn.\”
\”Anh đưa em…\”
Cửu Vị Niên chưa nói xong đã thấy bóng dáng cô xa khuất sau cánh cửa rồi. Có biết rằng mình đang là phụ nữ có thai không vậy?
Chắc do dáng người Cao Châu Miêu nhỏ nhắn nên khi có bầu nhìn không khác là bao. Thời tiết vào xuân rồi, sắp ấm áp hơn. Hi vọng đứa trẻ bình an ra đời.
Cao Châu Miêu đến trường nộp bản thiết kế. Cô ngồi lại thư viện đọc thêm sách đến tận giữa trưa. Trong cuốn sách cũ để lộ bìa thư có chút quen mắt. Cô rút nó ra, xem bên trong là cái gì. Lục lại kí ức thì đây chẳng phải tâm thư mà cô viết cho Cửu Vị Niên sao? Không muốn gửi cho anh nhưng mà mong anh đọc được. Nên cô đã kẹp nó trong cuốn sách trên bàn.
Nhớ không lầm thì lúc đó Magnus đã làm cô lo sợ đến mức khóc sưng mắt. Chỉ biết thả nỗi lo vào vài dòng chữ ngắn gọn. Mà kì lạ, sao nó bị gấp ngược so với nếp gấp lúc đầu cô gấp vậy chứ? Có người đã đọc à? Mà nhà cô hình như có mỗi Cửu Vị Niên thôi nhỉ. Cất đi dấu chấm hỏi to đùng của mình, Cao Châu Miêu ngồi làm cho xong bài tập.
Đến tận 4h chiều, Cửu Vị Niên nhắn tin hỏi cô học xong chưa thì Cao Châu Miêu mới bắt đầu thu dọn đồ đạc đi về thì nhận được tin nhắn:
Cửu Vị Niên: \”Anh đến đón em ở dưới trường rồi.\”
Nhìn dòng tin nhắn trong lòng không khỏi xuyến xao, cô đi từ từ xuống dưới sân trường. Đang đi thì gặp Ninh Giang, người bạn duy nhất có cùng quốc tịch với cô.
\”Cậu đi về à?\”
\”A? Tớ đi về. Cậu cũng vậy à?\”
\”Không tớ đi với bạn trai tớ.\”
Nghe Ninh Giang nói xong câu này, Cao Châu Miêu cũng nhìn sang bên cạnh cô ấy. Thấy đi cùng với 1 người đàn ông ngoại quốc. Cô gật đầu chào, cùng Ninh Giang trò chuyện vài câu.
\”Thôi tớ về đây!\”
Cao Châu Miêu thấy được anh dựa dưới gốc cây hút thuốc nên quay sang chào tạm biệt Ninh Giang.
Đường Ninh Giang muốn đi phải đi qua chỗ Cửu Vị Niên đứng nên cả 3 người cùng đi tới. Với tính tình hoạt bát, hướng ngoại thì Ninh Giang cũng lịch sự chào hỏi:
\”Cháu chào chú ạ. Cháu là bạn học của Châu Miêu.\”
Chào xong Ninh Giang như chợt nhớ ra điều gì. Quay lại hỏi Cao Châu Miêu:
\”Đây là ba cậu đúng không?\”
Nghe đến đây, Cửu Vị Niên liền thay đổi sắc mặt. Anh như vậy nhìn giống ba Tiểu Miêu chỗ nào? Thấy anh biến sắc, Cao Châu Miêu cũng sợ lửa bùng cháy lớn hơn, vội vàng dập lửa:
\”Không…không phải đâu. Đây là bạn trai tớ.\”
\”Hả?\”
Ninh Giang há hốc mồm. Vừa bất ngờ vừa ngại.