Hôm nay cô phải đến trường nộp lại hồ sơ. Cô đem bé con qua nhà ba mẹ Cao. Nhân dịp đó đến thăm ông cố Cao 1 chút. Ngày đó biết tin cô và Cửu Vị Niên đến bên nhau còn có thêm 1 sinh mạng nhỏ, ông cố Cao tức đến tay chân co lại, bị ép tim, sống thực vật đến giờ. Đang nằm ở căn phòng trên lầu của Cao gia.
Cũng đúng thôi, Cao Lam trong mắt mọi người hoàn hảo như thế nào? Ngay đến cô cũng không biết người dì mình luôn yêu thương đó lại làm những chuyện đáng sợ như vậy. Ông cố Cao không thể mở mắt, ba đã sup sụp 1 thời gian. Phận làm cháu, cô cũng không đành lòng. Nhìn ông xanh xao nằm trên giường bệnh, hơi thở đều đều chỉ là lâu rồi chưa mở mắt.
\”Cháu là có lỗi với ông. Nhưng cháu mong ông thông cảm. Sinh mệnh con người và vận mệnh gắn liền với nhau. Chuyện xảy ra mấy ai biết trước.\”
\”Cháu cũng không ngờ cháu sẽ lấy người đó. Cùng người đó lập nên gia đình. Cho anh ấy 1 mái ấm.\”
\”Ông biết không? Nếu có thể tỉnh dậy. Cháu mong ông rũ bỏ hết quá khứ, tiếp nhận hiện thực. Chúc phúc cho tụi cháu được không?\”
Cao Châu Miêu vừa thủ thỉ nói, 2 hàng nước mắt cũng lã chã rơi. Tình yêu khó khăn trải qua đều khiến lòng người đau thắt. Cô cố gắng gượng 10 phần, Cửu Vị Niên cố gắng bảo vệ cô 20 phần. Anh ấy xứng đáng nhận được hạnh phúc trọn vẹn.
Cô đứng dậy, 2 tay lau nước mắt. Cô xuống dưới lầu chơi với con. Vì có mỗi bà Cao ở nhà, con gái cô là niềm vui duy nhất. Bà ấy chỉ muốn giữ lại đứa nhỏ suốt thôi.
\”Mẹ con đi đây. Sáng mai lại ghé nhé.\”
Nhìn Anh Anh bé bỏng đang im lặng ngủ cô cũng rời đi. Trời đã vừa sập tối. Về đến nhà chỉ thấy người làm bận rộn qua lại, Cửu Vị Niên chưa đi làm về.
Vì không thích trong nhà có nhiều người lạ nên sau 6h người làm đã ra nhà sau. Cô nhìn đồ ăn trên bàn không nuốt nổi liền đi vào bếp nấu chút cháo.
Mải loay với cái bếp mà cô không để ý gì bên ngoài. Cửu Vị Niên đi làm về muộn vì họp gấp, về đến nhà lại không thấy bé cưng đâu. Căn nhà bỗng chốc trống trải hẳn. Vừa định lên lầu thì nghe tiếng động phát ra trong bếp nên vào xem.
Bước vào cửa anh đã thấy thấp thoáng bóng dáng cô bận rộn. Cửu Vị Niên nới lỏng cà vạt, vừa tiện vắt áo vest lên thành ghế. Anh đi đến ôm lấy cô.
\”A? Niên à? Anh về sao em lại không nghe gì?\”
Cửu Vị Niên hít 1 hơi hương thơm trên người cô. Cao Châu Miêu cảm nhận được hơi thở đều đều ấm nóng phả trên bả vai mình.
\”Không ăn cơm?\”
\”Không muốn ăn lắm. Anh lại ghế ngồi đi. Ngứa chết đi được.\”
\”Chê anh sao?\”
Bàn tay của anh bắt đầu lần mò vào lớp áo sơ mi của cô. Vuốt ve chiếc bụng nhỏ nhắn. Cao Châu Miêu nhìn nồi cháo đang nấu, nhìn bàn tay trong áo mình có chút khó xử. Cô giữ chặt bàn bay không cho nó di chuyển lung tung. Nhưng càng giữ nó càng muốn chạm nhiều hơn nữa.
\”Niên…anh đừng có như vậy. Cháo…đang chín.\”
Bàn tay còn lại của anh đang chống lên thành liền giơ ra nhanh nhẹn tắt bếp. Anh xoay người cô lại. Mạnh bạo đặt lên môi cô 1 nụ hôn.