Sư Đệ Vẫn Chưa Diệt Khẩu Ta – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 5 tháng trước

Sư Đệ Vẫn Chưa Diệt Khẩu Ta - Chương 17

Chung Diễn nghe vậy thì sững sờ chốc lát, ngay cả việc Cố Huyền Nghiễn đang nắm tay mình cũng không để ý, bất ngờ hỏi lại, “Ý ngươi là, ngươi muốn đi cùng ta?”

Cố Huyền Nghiễn còn chưa trả lời, Chưởng môn Lý Tuần Cơ đã giận không kìm được, nhanh chóng nói: “Huyền Nghiễn, người tu hành trên núi nhiều năm, sư môn đối đãi với ngươi như thế nào? Nay ngươi vang danh rồi thì muốn phản bội sư môn sao?”

Cố Huyền ngẩng đầu nhìn lão, hồi lâu sau mới cười nhẹ một tiếng: “Sư môn đối đãi với ta như thế nào, ta đương nhiên nhớ kỹ.”

Nói thì nói thế, nhưng trong giọng điệu của y lại chẳng hề có ý cảm kích, cũng không thu lại uy áp của mình chút nào. Chung Diễn nghe mà giật mình, chỉ sợ y lại nổi lên sát tâm, thù mới hận cũ tính luôn một lần, nên vội vàng bảo: “Vậy thì đi thôi.”

Nói xong, Chung Diễn cũng mặc kệ lễ nghi quỳ bái gì gì đó, dắt Cố Huyền Nghiễn đi về chỗ ở của mình. Lúc này Cố Huyền Nghiễn mới thu lại tu vi, ngoan ngoãn đi theo sau Chung Diễn.

Lý Tuần Cơ vô cùng tức giận, phẫn nộ quát lên với bóng lưng của cả hai: “Được được được, hôm nay hai ngươi xuống núi thì từ giờ sẽ không còn là đệ tử Thanh Nham, kiếp này đừng bao giờ quay về Thanh Nham lần nữa!”

Chung Diễn nghe vậy, theo bản năng nghiêng mắt nhìn vẻ mặt của Cố Huyền Nghiễn. Đối phương không quay đầu, thấy Chung Diễn nhìn mình thì nở một nụ cười trấn an, chẳng hiểu sao Chung Diễn an tâm hẳn, cũng không chần chờ nữa mà đi thẳng luôn.

Nói là thu xếp hành lý nhưng Chung Diễn đi mấy vòng cũng chả muốn mang cái gì đi. Chỉ cầm sẵn một ít bạc và một thanh kiếm. Miệng vết thương của hắn bắt đầu chảy máu, trên áo bào thấm đỏ ướt đẫm nên dứt khoát thay một bộ khác luôn. Cố Huyền Nghiễn ở trước cửa chờ hắn dọn đồ xong, thấy hắn đi ra thì dịu dàng nói: “Sư huynh, đi nào.”

Ra đến bên ngoài, có rất nhiều đệ tử tụ tập bên đường. Ai nấy cũng đều là vẻ mặt muốn nói lại thôi, mất tự nhiên cả buổi trời mới có người hỏi: “Cố sư huynh, huynh muốn đi thật à?”

Lời ấy vừa thốt ra đã nhen nhóm nên ngọn lửa tâm trạng của bao người, ai ai cũng bối rối, bảy mồm tám lưỡi kêu gào, tiếng người nổi lên bốn phía.

“Cố sư huynh, Chưởng môn chỉ là giận dỗi thôi, sao có thể cam lòng để huynh đi chứ?”

“Cố sư huynh, huynh mà đi rồi thì Thanh Nham làm sao bây giờ?”

Có một nữ đệ tử đã khóc lã chã, nước mắt lưng tròng: “Cố sư huynh, bọn muội không muốn huynh đi.”

Một đệ tử lớn tuổi hơn Cố Huyền Nghiễn tận tình khuyên bảo, “Cố sư đệ, lát nữa đệ hay bồi tội với Chưởng môn đi. Chưởng môn chắc chắn sẽ mềm lòng, giữ đệ và đạo… ờm… đạo…”

Người nọ trông qua Chung Diễn, ấp úng cả buổi trời cũng nói không nên hai chữ đạo lữ, chỉ bảo: “Cho đệ và Tần sư huynh ở lại.”

Mặc cho họ kích động thế nào thì giọng điệu của Cố Huyền Nghiễn vẫn bình tĩnh không gợn sóng, chỉ đáp một câu: “Việc này kết cục đã định, đa tạ các vị.” Cơ nhưng ngữ khí vẫn tốt hơn khi nói chuyện với Chưởng môn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.