Sư Đệ Vẫn Chưa Diệt Khẩu Ta – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 5 tháng trước

Sư Đệ Vẫn Chưa Diệt Khẩu Ta - Chương 13

Từ lúc đó đến mãi sau Cố Huyền Nghiễn vẫn không hề lên tiếng, trực giác Chung Diễn cũng cảm thấy mình không nên nói gì, may mà cả quãng đường có ve kêu chim gáy nên không quá lạnh lẽo, chớp mắt đã lên đến đỉnh núi.

Đứng trên cao trông về phía xa, thung lũng chạy dài không dứt, dường như hòa mình với chân trời, hai người không biết nơi này tên là gì, Cố Huyền Nghiễn thử thi triển pháp quyết thì nhận ra có thể ngự kiếm được rồi.

Hai người dùng ánh mặt trời mọc để phân biệt phương hướng, bay về phía Tây Nam không biết bao lâu, cuối cùng Chung Diễn cũng loáng thoáng thấy được bóng dáng núi Thanh Nham. Trong núi cực kỳ yên tĩnh, dọc theo đường đi hai người không hề gặp bất kỳ đệ tử nào, chờ tới khi về đến Trúc viện của mình, Chung Diễn mới thấy Thanh Vưu đang đảo thuốc ở ngoài sân. Trông ra được hai người, Thanh Vưu mừng tới mức bật người dậy, suýt nữa va ngã giàn phơi thuốc.

Chung Diễn có cảm giác như mình đang gặp lại đồng hương, vô cùng nhiệt tình mà nói, “Thanh Vưu, ta lại bị thương nữa rồi.”

“…” Vui mừng trong mắt Thanh Vưu ngay lập tức biến thành bất đắc dĩ.

Cố Huyền Nghiễn khẽ thở dài, nhẹ giọng hành lễ, “Thanh Vưu sư huynh, lại làm phiền huynh rồi.”

Bấy giờ Thanh Vưu mới trừng mắt lếc Chung Diễn một cái rồi quay ra nói với Cố Huyền Nghiễn, “Không dám.”

Kiểm tra thấy trừ vết thương ngoài da ra thì hai người không có gì đáng ngại, Thanh Vưu mới thở phào nhẹ nhõm, “Sư huynh sư đệ đi cùng đều nói không thấy hai người đâu, ta rất lo lắng, may mà trở về nguyên vẹn đấy. Hai người đúng thật là…”

Chung Diễn thấy hắn lại muốn cằn nhằn thì vội vàng xen ngang, “Được rồi được rồi là bọn ta sai, mau nhanh chóng xem tổn thương trên ngực cho Cố sư đệ đi.”

Cố Huyền Nghiễn lai nói, “Không cần vội. Thanh Vưu sư huynh lần này ở lại núi, hay chăng có gặp ma tu không?”

Vẻ mặt Thanh Vưu nghiêm túc hẳn, “Sau khi mọi người tới Bắc Hoang thì đúng là có một vài ma tu lên núi. Nhưng số lượng không nhiều, những đệ tử ở lại đều ứng phó được, không gây ra nhiễu loạn gì lớn.”

Nói xong, hắn dừng một lát, rồi lại do dự mở miệng, “Có điều những ma tu kia dường như rất quen với đường lối trên núi, chúng xác định được rõ ràng vị trí nơi ở của Chưởng môn, nơi ở của đệ tử, còn cả thư viện và đại điện nữa.”

Chung Diễn sững sờ, nhưng lập tức hiểu ra, trước kia trong môn phái có một trưởng lão cấu kết với ma tu làm chuyện xấu, sao mà không rõ được? Có khi Thương Loan đã sớm xem Thanh Nham là sân sau nhà mình rồi cũng nên. Nhưng những lời này đương nhiên hắn không thể nói ra được.

Thanh Vưu thấy nhiều lời cũng vô ích, chỉ bảo: “Hay để ta xem vết thương trước đi.”

Nhưng cả ba còn chưa kịp vào nhà thì một vị đệ tử đã bước tới kính cẩn hành lễ rồi nói, “Tần sư huynh, Cố sư huynh. Chưởng môn hay tin hai huynh đã về nên mời hai huynh đến phòng nghị sự.”

Chung Diễn nghi ngờ mình nghe lầm, “Ta cũng phải đi?”

Thấy đối phương gật đầu, Chung Diễn hỏi thêm, “Có thể chờ Cố sư đệ trị thương xong đã không?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.