[Song Tính] Sau Khi Lộ Tẩy Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Chơi Chết – Chương 18: (H) Ép gả – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Song Tính] Sau Khi Lộ Tẩy Bị Đối Thủ Một Mất Một Còn Chơi Chết - Chương 18: (H) Ép gả

Chương 18: Bị sục cu/ Hung hăng chịch chân/ Ép gả

Bùi Thư đã tự kiểm tra cơ thể mình từ sớm, thân thể giờ như thế nào đương nhiên cậu biết, trong lòng ít nhiều có chút tủi thân. Cậu quay mặt đi chỗ khác, kiên quyết không thèm để ý nữa.

Hứa Tự dừng tay một chút. Vừa mới lấy thuốc mỡ ra, hắn cẩn thận bôi lên ngực Bùi Thư, lực tay càng lúc càng nhẹ nhàng. Lớp thuốc mỡ dày được phủ kín da thịt, Hứa Tự đợi một lát rồi mới kéo cổ áo lên che lại cho cậu.

Ngón tay dần di chuyển xuống dưới, cậu đột nhiên khép chặt đùi, căng thẳng nhìn hắn. Vừa mới bị chịch tàn nhẫn, chân cậu nào còn sức lực gì. Hứa Tự không mất nhiều sức liền tách đôi chân cậu ra, bàn tay còn dính thuốc mỡ tiến vào.

Hai huyệt đều sưng đỏ lên, chỉ cần ngón tay chạm nhẹ vào vùng da quanh sò thịt, Bùi Thư đã run lên không kiềm chế được. Hứa Tự dừng lại, cố gắng dùng lực nhẹ nhất bôi thuốc lên chỗ sưng tấy, lòng bàn tay xoa nhẹ lên lớp thịt mềm mại, khiến nó ướt đẫm một lớp dịch trong suốt.

Mặt cậu đỏ như muốn chảy máu. Đợi đến khi bàn tay kia rút khỏi giữa hai chân, cậu vội kéo lại quần áo, định đứng dậy rời đi.

\”Định đi đâu?\”

Cậu không dừng lại: \”Không dám làm phiền Hứa đại nhân nữa, ta về phòng trước.\”

Hứa Tự kéo cậu vào lòng, ôm vào trong lồng ngực rồi ngả xuống giường.

Cậu giãy giụa: \”Ngươi làm gì vậy?!\”

\”Đây là phòng của em.\”

Ngực cậu phập phồng: \”Dưa xanh hái non đâu có ngọt, Hứa đại nhân cần gì phải ép uổng?\”

\”Nhà ta vừa mới chuyển vài thứ đồ quan trọng đến, trong phủ tạm thời hết phòng trống. Sáng nay đã dọn hết vào sân trước chỗ em ở.\” Tay Hứa Tự men theo bụng cậu dần xuống dưới, hơi thở nóng hổi phả vào gáy: \”Trong phủ không còn phòng nào khác.\”

\”A——!\”

Tiểu huynh đệ bị Hứa Tự nắm chặt, cậu kinh hãi kêu lên, mặt mày nhăn nhó: \”Hứa Tự, buông ra!\”

Hứa Tự dùng tay khẽ vuốt ve huynh đệ của cậu, môi áp sát tai cậu thì thầm: \”Ta lại thích ăn dưa còn xanh.\”

Tiểu huynh đệ của cậu dần cứng lên, yếu ớt nằm trong tay người khác. Bùi Thư không dám cử động mạnh, chỉ thở gấp hai tiếng, giọng run rẩy: \”Hứa Tự… ngươi buông tay trước đi.\”

\”Bùi Thư.\” Hứa Tự bóp nhẹ đỉnh của cậu, âm thanh trầm thấp: \”Ta không tính để em đi đâu cả.\”

Cậu rên khẽ một tiếng từ trong cổ họng, mắt ướt nhòe chớp chớp nhìn Hứa Tự, tay vô lực đẩy cánh tay hắn.

Dịch nhờn bị kéo thành sợi, Hứa Tự dùng ngón tay miết dọc thân, xoa nhẹ hai hòn, rồi hôn lên sau tai cậu: \”Ở lại đây đi.\”

Cậu cười tự giễu: \”Có bao giờ ngươi để tâm đến ý kiến của ta à?\”

Hứa Tự thở gấp: \”Trừ việc này.\”

Ngón tay hắn tiếp tục di chuyển đến gốc côn thịt Bùi Thư, tìm đến rãnh hẹp nhạy cảm: \”Chỉ có việc này, ta không nghe em được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.