BẠN ĐANG ĐỌC
Những câu chuyện giới hạn độ tủi!
• Đây là truyện gốc của @zitkeuecec, không phải edit.
• Bìa: @zitkeuecec
• Truyện giới hạn độ tủi.
* Lưu ý: Truyện này cao H, thể loại tùm lum và là SONG TÍNH SONG TÍNH SONG TÍNH!
#1×1
#bl
#caoh
#dammei
#sinhtử
#songtính
#thôtục
Truyện thuộc bản quyền @zitkeuecec và chỉ đăng duy nhất tại WATTPAD.
Cảnh báo: 1×1, Trọng Sinh, Cổ Đại, Sinh Tử, Lưu Manh Hay Dỗi Sói Đội Lốp Cừu Công x Nho Nhã Nhà Giàu Cừu Đội Lốp Sói Cường Thụ.
\”Huỳnh huỵch!\”
Tiếng ngựa hí vang lộng cả hoàng thành cùng tiếng binh khí không ngừng va chạm vào nhau đầy chói tai.
\”Thiếp Mạn Yêu! Gia tộc ngươi dấy binh làm phản, thân là Hoàng Thượng niệm tình ngươi là nam hậu ban cho ngươi cái chết êm ái nhất!\”
Tẩm cung nam hậu hôm nay lại có ưu phiền.
Hoàng Thượng ôm lấy mĩ nữ nhìn khinh bỉ bóng dáng xinh đẹp đang quỵ xuống thềm đá lạnh, trên người vẫn còn bộ y phục màu trắng xoá để tang. Mắt em nhoè đi nhưng tuyệt không có giọt nước mắt nào, phụ thân dạy em đã là nam nhi không bao giờ được khóc.
Ả nữ nhân kia là tì nữ của em – Dục Uyển cùng tên hoàng tử phế vật mà gia tộc em nâng đỡ – Đỗ Kính Thệ. Tất cả kết cục đều xuất phát bởi tình yêu mù quáng của em, một cái nâng tay cứ ngỡ là người duy nhất thật lòng.
Dục Uyển và Đỗ Kính Thệ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên nhưng vì thân phận mà phải lén lút. Gã ta vì ngôi báu mà giả vờ trước mặt Thiếp Mạn Yêu không màng sự dị biệt khiến em một lòng trao tâm can nhưng giờ đây nhận lại cả gia tộc đổ trong biển máu.
Dục Uyển cầm lấy đoản kiếm sắc lẹm nở nụ cười khinh bỉ.
\”Cái tên nam không ra nam nữ không ra nữ! Mỗi ngày hầu hạ ngươi, ta đều buồn nôn! Cũng may Thệ lang chưa tẩm phòng với ngươi vì lấy lí do ngươi yếu ớt, không thì ta đã đầu độc ngươi rồi!\”
Ả ta đâm mạnh đoản kiếm vào tim em, xoáy sâu từng chút một đau điếng nhưng em vẫn thế, im lặng rồi chầm chậm ngả xuống giữa máu đỏ lạnh lẽo. Cả đời Mạn Yêu chỉ hối hận nhất là vì người ngoài vô tình hại chết người nhà. Moi hết ruột gan suốt mười năm giúp tên bạch nhãn lang lên ngôi vì e thẹn từng có lỗi với gã. Có bao nhiêu cái mười năm như thế để em làm lại bây giờ?
Một mạch Thiếp Mạn Yêu đều im lặng rồi dần chìm vào bóng tối. Cái đau ở ngực cũng chẳng khiến em rơi lệ, nỗi đau này là gì so với bị phản bội?
Trước khi tầm mắt khép chặt, em thấy một người mang giáp sắt nặng trĩu ôm lấy em vào lòng. Có người vì em mà rơi lệ ư? Nếu em biết được người đó thì chắc chắn kiếp sau em sẽ tìm người nọ.
Em đã chìm vào bóng tối lạnh lẽo.
\”Thiếu gia!\”
Tiếng gọi lo lắng của thị nữ Đông Noãn đã mất vang bên tai như đánh thức em dậy.
Đôi mắt ngọc nhẹ mở nhìn xung quanh. Gian phòng quen thuộc khi còn ở phủ tướng quân khiến em thẫn thờ. Một giấc mộng dài và chân thật thế ư? Có lẽ vì ông trời tiếc thương mà cho em một cơ hội sống lại lần nữa thay đổi đại cục.
Mạn Yêu nhìn Đông Noãn tự có gì nghẹn lại mà ôm chầm lấy nàng. Kiếp trước, Dục Uyển chỉ là tì nữ nhỏ nhoi nên đã hạ độc Đông Noãn, người xem ả như bằng hữu rồi thay thế nàng làm tì nữ thân cận của em để vào cung.