Thông báo trước khi đọc chương này:
-Đây chỉ là phần quà nhỏ mình chúc mừng truyện được 1k lượt xem nên không liên quan tới nội dung chính
-Có nhá hàng sự xuất hiện của bánh bao nhỏ trong tương lai
-Và lưu ý cuối cùng là chương này có H sương sương nên ai không thích có thể bỏ qua
\”An Nghi, huynh muốn dắt ta đi đâu ?\”
Cảnh Ninh thật sự không hiểu gì cả, rõ ràng khi nãy y còn đang ở tẩm cung của mình chuẩn bị ăn điểm tâm sáng. Vậy mà mỹ thực còn chưa kịp vào miệng đã bị Vũ An Nghi từ đâu xuất hiện mang đi ra khỏi cung rồi.
\”Ta sẽ giải thích sau, giờ ngươi chỉ cần đi theo ta là được\”
Không cho Cảnh Ninh có cơ hội mở miệng lần nữa, An Nghi đã đạp mây đạp gió mang y bay xa hơn rồi.
Rất lâu sau đó An Nghi mới chịu dừng lại ở một khách điếm cách xa hoàng cung không biết bao nhiêu mà nói
\”Ta muốn ra ngoài đi dạo\”
An Nghi bình tĩnh uống một ngụm trà, tay xoa xoa cái eo nhỏ giải thích cho Cảnh Ninh
\”Đi dạo mà cần đi xa đến vậy sao ? Huynh mang ta đi xa như thế, ta có chút không yên tâm về Tiểu Lãng, An An và Tiểu Ngọc\”
\”Ngươi cho rằng với thiên la địa võng của hoàng thượng bày ra thì ai có thể gây bất lợi cho An An, Tiểu Lãng và Tiểu Ngọc hả ?\”
Cảnh Ninh cảm thấy cũng rất hợp lý nhưng y vẫn lo lắng cho tiểu bảo bối nhà mình, còn có y không thể tưởng tượng nỗi nếu Hàn Khang Dụ phát hiện y bỏ trốn đi chơi cùng An Nghi sẽ nổi trận lôi đình đến như thế nào.
\”Ta cảm thấy chúng ta bay xa đến như vậy hẳn là dạo cũng đủ rồi, hay là chúng ta chuẩn bị về đi. Huynh nói xem nếu không nhìn thấy huynh thì Việt Bân sẽ lo lắng ra sao chứ\”
Cảnh Ninh vẫn không từ bỏ ý định thuyết phục An Nghi quay về, hiện tại y thật sự không có khả năng tự đạp mây đạp gió quay về. Huống hồ dù là có thể thì y cũng không thể bỏ Vũ An Nghi một mình lại được.
\”Ngươi đừng có mà nhắc đến hắn trước mặt ta, rõ ràng là tu luyện sau ta ấy vậy mà lại dám ức hiếp ta. Đúng là không xem ai ra gì mà\”
\”Hai người các huynh…giận nhau đúng không ?\”
~~~Hoàng cung~~~
\”Hoa Việt Bân, hai người các ngươi giận dỗi nhau thì liên quan gì tới bọn ta hả ?\”
Hàn Khang Dụ tức giận đập mạnh tay xuống bàn khiến An An đang ôm tiểu thái tử ngủ ngon lành ở cạnh bên cạnh giật nảy mình.
\”Cũng đâu phải là ta mang hoàng hậu của ngươi đi, ngươi giận dữ với ta làm gì. Huống hồ hành tung của bọn họ vẫn luôn trong tay ta\”
Hoa Việt Bân rất ung dung trả lời cứ như đầu dây mối nhợ chẳng liên quan tới mình.
\”Còn dám nói chẳng liên quan tới ngươi à ? Ngươi mau mang hoàng hậu trả về cho ta\”
Hàn Khang Dụ nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ một
\”Ngươi đừng gấp, ta đảm bảo sẽ mang người về cho ngươi. Ngoài ra ta còn tặng ngươi món quà nhỏ coi như tạ tội\”
~~~
Đêm hôm đó ở khách điếm nọ có hai bóng người lặng lẽ đột nhập vào. Một trước một sau lần lượt tiến vào hai căn phòng khác nhau. Với tu vi của Vũ An Nghi thì làm sao có thể không biết có người tiến đến gần mình nhưng quả quýt dày có móng tay nhọn. An Nghi có thể nghĩ ra cách che giấu tu vi và hành tung của mình thì Hoa Việt Bân cũng thế.