Buổi sáng sớm, ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuyên qua những ô cửa kính bệnh viện, rọi lên khuôn mặt dịu dàng của mẹ Jinwoo.
Tiếng cửa mở khẽ vang lên, Jinah bước vào với khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn xinh xắn sau một đêm không ngủ.
Ban đầu, cô gái trẻ còn mải suy nghĩ về những chuyện bộn bề, nhưng khi ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở người phụ nữ đang ngồi dựa vào giường, nở nụ cười hiền hậu với mình- đôi mắt ấy, nụ cười ấy, vẫn là mẹ, là mẹ thực sự của cô, người đã ngủ vùi suốt bốn năm trời…
Jinah sững sờ, đôi mắt mở to, môi mấp máy không tin nổi vào mắt mình.
\”M… mẹ…?\”
Chỉ một từ ấy thôi, nước mắt Jinah đã không kìm được mà lã chã rơi xuống.
\”Jinah à…\” – Giọng mẹ cô khẽ khàng, dịu dàng như ngày xưa, khiến Jinah không thể chịu nổi nữa mà lao tới ôm chầm lấy mẹ mình, nức nở.
Cả hai mẹ con ôm nhau thật chặt, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp căn phòng, như thể muốn bù đắp lại bốn năm dài đằng đẵng xa cách.
Cảnh tượng ấy khiến y tá và bác sĩ bên ngoài đều không khỏi xúc động.
\”Mẹ ơi… mẹ ơi… con tưởng sẽ không bao giờ còn được gặp mẹ nữa…\” – Jinah vừa khóc vừa siết lấy mẹ, như thể sợ buông ra rồi mẹ sẽ lại biến mất.
Khắp bệnh viện xôn xao, mọi người bàn tán về việc bệnh nhân hôn mê bốn năm bất ngờ tỉnh lại hoàn toàn khỏe mạnh.
Những bác sĩ, chuyên gia lập tức tìm đến với mong muốn nghiên cứu, kiểm tra lại tất cả. Nhưng… khi nghe đến cái tên \”Sung Jinwoo, Thợ săn hạng S\”, họ chỉ có thể nhìn nhau, bất đắc dĩ thở dài mà từ bỏ ý định.
\”Chúng tôi… hiểu rồi. Xin gửi lời chúc mừng đến gia đình.\”
Jinwoo lặng lẽ đứng ở cửa, nhìn mẹ và em gái ôm nhau khóc, khoảnh khắc ấy như xoa dịu mọi nỗi đau trong tim anh.
Anh mỉm cười nhạt, yên tâm quay lưng bước đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai mẹ con.
Bước chân nặng nề mà nhẹ nhõm, anh rời khỏi phòng bệnh, tiến về phía băng ghế đá dưới sảnh bệnh viện.
Ngồi xuống, ánh mắt anh nhìn vào khoảng không, những ký ức, những tháng ngày vật lộn giữa sự sống và cái chết giờ như tan biến, chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm và yên bình.
Lúc này, anh lấy điện thoại ra.
Hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ hiện lên màn hình.
\”Yeon Yujin (10 cuộc gọi nhỡ, 14 tin nhắn mới)\”
Anh khẽ nhíu mày.
\”…Cậu ấy làm gì mà gọi mình dữ vậy?\”
Lướt nhanh qua các tin nhắn:
\”Jinwoo, anh ở đâu vậy? Liên lạc với tôi ngay.\”
\”Có chuyện quan trọng, anh cần phải biết.\”
\”Jinwoo, trả lời đi.\”
\”Lũ kiến xuất hiện, tình hình đang rất căng thẳng.\”
\”Anh còn sống chứ?\”