(Solo Leveling) Dear Shadow Monarch – 17. Sóng ngầm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 9 tháng trước

(Solo Leveling) Dear Shadow Monarch - 17. Sóng ngầm

Ánh nắng trăng len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu nhẹ lên sàn nhà lát gỗ sáng màu. Mùi hương thoang thoảng của trà nóng và thứ gì đó dễ chịu khiến Jinwoo dần tỉnh lại từ cơn mê.

Đôi mi anh khẽ động, đầu óc mơ hồ trước khi nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.

Không phải căn hộ của anh.

Không phải bệnh viện.

Giường mềm mại, ga giường trắng tinh tươm, không gian thanh lịch nhưng ấm áp. Và…

\”Anh tỉnh rồi?\”

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Jinwoo khẽ nghiêng đầu.

Bên cạnh cửa sổ, Yujin đứng đó, trên tay là một tách trà bốc khói. Ánh trăng chiếu lên mái tóc bạc trắng khiến cậu như hòa vào mặt trăng, đôi mắt tím lấp lánh nhìn anh với nụ cười nhẹ.

Jinwoo chống tay ngồi dậy, cơ thể vẫn còn hơi mệt mỏi, nhưng mana đã được hồi phục phần nào.

\”…Đây là đâu?\”

Yujin bước lại gần, đặt tách trà lên bàn nhỏ bên cạnh giường, giọng điệu mềm mại nhưng đầy trách mắng ẩn ý:

\”Nhà tôi. Anh bất tỉnh ngay sau khi hầm ngục hoàn thành, anh nghĩ tôi để anh nằm giữa đống xác quái vật sao?\”

Jinwoo nhìn cậu, ngạc nhiên. \”Cậu đã đưa tôi về đây?\”

Yujin ngồi xuống chiếc ghế gần đó, khoanh tay nhìn anh, cười như thể đang giấu đi sự lo lắng đã chịu đựng suốt đêm qua.

\”Ừ, và anh cũng nặng hơn tôi tưởng.\”

Jinwoo phì cười trước câu đùa nhẹ nhàng ấy, rồi nhìn quanh. Căn phòng đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, trên bàn còn có một bộ ấm trà tinh xảo và vài quyển sách mở dang dở.

\”…Cảm ơn.\” Jinwoo nói nhỏ, chân thành.

Yujin hơi nghiêng đầu, ánh mắt tím lóe lên một tia dịu dàng khó nhận ra.

\”Không cần cảm ơn. Chỉ cần anh đừng liều mạng như thế nữa.\”

Jinwoo im lặng, ánh mắt trầm xuống. Anh hiểu ý cậu — trận chiến hôm qua, dù thắng lợi, nhưng cái giá phải trả với cơ thể anh không hề nhỏ.

Yujin nhìn thấy vẻ mặt ấy, khẽ thở dài, đứng dậy rót thêm trà.

\”Uống chút đi, giúp phục hồi mana nhanh hơn.\”

Jinwoo đưa tay nhận lấy tách trà, những ngón tay lướt nhẹ qua tay Yujin, chạm vào làn da lạnh như tuyết, nhưng lại có một sự ấm áp lạ kỳ lan truyền.

\”…Cậu chăm sóc tôi như thế, không sợ tôi hiểu lầm à?\”

Yujin hơi khựng lại trước câu nói ấy, rồi bật cười khẽ, như thể không để tâm:

\”Anh hiểu lầm thế nào cũng được. Nhưng ít nhất, lần sau đừng khiến tôi phải lo đến mức này.\”

Jinwoo ngước nhìn đôi mắt tím dịu dàng, cảm nhận được sự chân thành không chút giả dối.

\”…Tôi sẽ cố.\”

Cả hai im lặng trong chốc lát.

Yujin chống cằm nhìn Jinwoo uống trà, nụ cười nhẹ như gió thoảng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.