Sung Jinwoo lướt qua danh sách vật phẩm trên sàn giao dịch, ánh mắt bình tĩnh quét qua những con số khiến người bình thường phải nghẹt thở.
\”30 triệu won… 50 triệu won… 120 triệu won ? Một mảnh giáp rách mà cũng có giá này sao?\”
Anh thở dài một hơi. Dù giờ anh không còn lo lắng về tiền bạc như trước, nhưng những vật phẩm cao cấp này vẫn là những thứ mà một thợ săn thông thường không thể mơ tới.
Khi anh định thoát khỏi giao diện, điện thoại rung lên một tin nhắn.
[Yeon Yujin: Thợ săn Sung, anh có tiện nói chuyện không?]
Jinwoo nhíu mày.
“Hử?”
Anh không nhớ mình đã từng đưa số liên lạc cho Yeon Yujin. Nhưng khi nhìn thấy cái tên ấy, trực giác mách bảo anh ngước mắt lên, nhìn ra cửa sổ.
Ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng, rọi xuống khoảng sân chung cư một ánh bạc nhàn nhạt.
Dưới sân, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng dừng lại lặng lẽ.
Và ngay cạnh nó, một người đàn ông tóc bạch kim đứng yên, tay ôm một hộp đen dài, như thể đã chờ đợi từ lâu.
Ánh mắt Jinwoo trầm xuống.
\”Nhanh thật đấy.\”
Anh không vội trả lời tin nhắn, mà chỉ cầm áo khoác lên, rời khỏi phòng.
—
Khi Jinwoo bước ra khỏi chung cư, anh nhanh chóng nhận ra bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới ánh đèn đường dịu nhẹ.
Yeon Yujin không còn khoác lên mình bộ vest chỉnh tề như những lần trước. Thay vào đó, cậu mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám nhạt cùng quần jeans đơn giản. Nhìn cậu thoải mái hơn hẳn, không còn vẻ trang trọng thường thấy ở Hiệp hội.
Thấy Jinwoo, Yujin khẽ mỉm cười, gật đầu chào một cách lịch sự. Ánh mắt tím phía sau lớp kính phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt, trông ôn hòa hơn rất nhiều.
Jinwoo hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống hộp đen mà Yujin ôm trong tay. Nhận thấy sự chú ý của anh, Yujin cười khẽ, nâng chiếc hộp lên.
\”Đây là tâm ý của cha tôi.\”
Cậu đưa hộp cho Jinwoo, giọng điệu ôn hòa.
\”Là vật phẩm từ một Cổng hạng A, gồm một chiếc nhẫn giúp hồi phục mana tự động và một con dao găm.\”
Jinwoo liếc nhìn chiếc hộp trong tay mình. Một chiếc nhẫn hồi phục mana? Đây đúng là một vật phẩm quý giá với những người sử dụng mana. Nhưng điều khiến anh chú ý hơn chính là con dao găm đi kèm.
Yujin cũng nhận ra điều đó. Cậu hơi ngập ngừng một chút, rồi nhẹ giọng hỏi:
\”Anh hình như là Pháp sư đúng không? Mana của anh rất đậm đặc. Nhưng… anh biết sử dụng dao găm chứ?\”
Jinwoo nhướng mày, rồi bình tĩnh gật đầu.
\”Tôi biết.\”
Yujin nhìn anh một giây, rồi bật cười.
\”Cũng phải, một Pháp sư khi hết mana sẽ trở thành bao cát di động cho kẻ thù. Có khả năng phòng thân là tốt.\”
Jinwoo chỉ im lặng nhìn Yujin, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng không nói gì.