\”Tên: Kim Seokjin
Giới tính/ loài: nam/omega.
Ngày sinh: 04/12/1992
Biệt hiệu: Phoenix
Đội: Đặc nhiệm phòng chống tệ nạn Seoul
Cấp bậc: Đại tá
Các khóa huấn luyện đã hoàn thành:
.
.
Các thành tích đã đạt được:
.
.
.
Bệnh sử: (các phương pháp đã sử dụng và có hiệu quả, các dị ứng ghi nhận được, các thương tích cũ, thông tin dùng trong trường hợp cấp cứu)
– Ngày 22/5/2009: bị bắn hai viên đạn vào ngực phải, thủng phổi phải, gãy ba xương sườn phải, cấp cứu ở bệnh viện Đại học Seoul. (Ghi chú: các kĩ thuật điều trị có đáp ứng:…)
– Ngày 01/01/2013: gãy xương chày chân trái, không đáp ứng với các biện pháp…
– Ngày 04/12/2016: bị đâm vào tử cung phải, xuất huyết nội mạc tử cung, hủy cả tử cung, không còn khả năng thụ thai. Tiêm hormone để duy trì sự sống, không đáp ứng…
– Ngày 01/06/2019: bị đa chấn thương phần mềm, đạn sượt qua má phải, ống chân trái, có dấu hiệu dị ứng diclofenac, đang điều trị tại bệnh viện quân y Busan.\”
Namjoon gõ nhẹ vào cửa phòng, không có tiếng đáp lời. Cậu mở cửa, bước vào bên trong, Seokjin vẫn còn thức.
Anh ấy gầy đi nhiều, dưới đôi mắt ấy đã nhuốm màu mỏi mệt, dưới ánh đèn ngủ trong cái trắng ngần của bệnh viện càng khiến màu da tái xanh hơn nữa.
– Em đến để nghe câu trả lời của anh sao Namjoonie? Đến đây, anh sẽ cho em biết mọi chuyện.
Namjoon không muốn nghe, cậu đã biết, đã hiểu, đã đọc, đã thấy, đã cảm nhận tròn đầy cái đau đớn ba năm qua Seokjin phải ngày ngày gánh chịu. Anh ấy không thể sinh được, một omega đã mất đi khả năng làm bố.
– Ngày hôm đó là sinh nhật của anh, vốn dĩ cả đội đã được lệnh nghỉ hai ngày để chuẩn bị cho đợt càn quét tới, nhưng kế hoạch thay đổi, và tụi anh phải sẵn sàng đáp ứng. Như mọi khi, anh là trinh sát đầu tuyến, vì như họ nói, kẻ giỏi nhất phải làm gương cho mọi người. Cả một đường dây buôn bán trẻ em đã lọt lưới, và anh được phép rút lui. Nhưng em có biết khi ta lơ là cảnh giác, chuyện gì sẽ xảy ra không?
Namjoon hít một hơi lạnh, cậu muốn ôm anh ấy. Seokjin quấn chăn chặt hơn nữa vào người, nhẹ giọng nói.
– Khi ta lơ là, kẻ thù sẽ giết chết ta. Tên lính gác có một cây dao găm cực mỏng giắt trong bốt, hắn thừa lúc mọi người không chú ý, đã đâm vào bụng anh. Dĩ nhiên anh hiểu vì sao hắn làm thế, trong số những kẻ đã chết khi giao tranh, omega bị anh giết là bạn đời của hắn. Dao ngập vào da thịt, và anh biết mình không còn nguyên vẹn nữa. Thật kì lạ, anh biết điều ấy ngay khi mảnh kim loại ấy còn chưa được rút ra khỏi người, ngay trước cả khi bác sĩ đến và thông báo rằng, anh đã mất khả năng sinh sản.