Soleil-Kookmin-[Abo] – Chap 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 26 lượt xem
  • 8 tháng trước

Soleil-Kookmin-[Abo] - Chap 19

\”Em đây.\”


– Cuối cùng thì chúng mày cũng đã mò được tới đây? Chào Koel, lâu quá mới thấy mày ló mặt.

Máu vẫn đang chảy từ bên sườn má phải Jimin, hắn đã cố tình bắn trượt ngay sát đầu cậu, áp lực lớn khiến một bên tai Jimin ù đặc, thính giác gần như mất tạm thời.

– Jimin, em sao rồi?

Seokjin lo lắng rướn người sát bên cậu ấy, xem xét, dù máu chảy khá nhiều nhưng đó chỉ là phần mềm, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng ngay lúc này. Jimin không trả lời, tất nhiên rồi, vì cậu ấy đâu có nghe được gì nữa.

Jungkook gầm lên, súng trên tay kéo răng rắc, chĩa thẳng về phía hắn.

– Joo Ki Wang, buông vũ khí xuống, toàn bộ tòa nhà này đã bị bao vây rồi, mày chạy không thoát đâu.

Hắn cười phá lên, khẩu Glock vẫn kiên định chĩa vào ngực Jimin.

– Thì mày bắn tao đi, tao đâu có xin mày tha mạng, Koel? Mày nghĩ mày thông minh lắm? Ngay khi mày bước chân vào tòa nhà này, tao đã ngửi ra mùi của mày rồi, và tên quỷ nhỏ này nữa, trên người nó cũng toàn mùi của mày? Nên tao đâu có giết nó, tao đợi mày đến rồi mới từ từ giết nó, cho mày được xem.

Hắn cười ha hả, hả hê với gương mặt đau đớn của Jungkook, một đống hỗn độn.

– Jungkook, đừng manh động.

Seokjin nhẹ lên tiếng, nếu giết hắn lúc này sẽ không thể hốt trọn đường dây buôn người được, vả lại sẽ gây nguy hiểm cho Jimin nếu cậu ấy bắn trượt. Jungkook gầm lên.

– Jimin sao rồi, Seokjin hyung?

– Chảy máu phần mềm, sẽ để lại sẹo nhưng không chết được.

Jimin khẽ rên lên. Đến lúc này cậu ấy vẫn chưa nhận ra có người ập vào phòng, đến lúc này trong đầu Jimin chỉ có tiếng ong ong, mắt toàn là máu, và người thì đau đớn đến co rúm cả lại.

– Kook…

Một tiếng gọi cực nhỏ, có lẽ vì mất thính giác tạm thời mà Jimin không hề biết mình đã thốt ra thành lời câu đó, nhưng chính tiếng gọi đó khiến bản năng của Jungkook không thể kiềm chế được nữa, con sói trong người cậu đang giằng xé giữa trách nhiệm với omega của mình và nghĩa vụ đối với đồng đội. Jungkook như bị xé làm hai nửa, cậu run rẩy khẽ gọi.

– Em đây.

Jimin chắc chắn là không nghe được gì, nhưng dường như linh tính đang nói thay tất thảy, cậu ấy ngước mắt lên, một đôi con ngươi sáng trong tìm kiếm Jungkook, rồi nỗi hoang mang trong ấy lập tức biến thành nước mùa xuân, rồi nỗi hoảng sợ trong ấy bị nung mềm thành run rẩy, phần omega đang tru lên từng hồi vì gặp được alpha nó luôn mong nhớ.

Quên cả đau đớn, Jimin ngồi thẳng dậy, máu vẫn nhỏ thành giọt xuống cái áo đang mặc phía dưới, mùi nắng đã bị mùi tanh tưởi của nó lấp hết, nhưng có hề gì khi ánh nắng của cậu đang ở ngay đây.

Lách cách. Đoàng!

Joo Ki Wang lại nổ súng, không một lời cảnh báo, lần này sượt qua tóc Jimin, một nhúm tóc bắt lửa, khét lẹt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.