Soleil-Kookmin-[Abo] – Chap 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 26 lượt xem
  • 8 tháng trước

Soleil-Kookmin-[Abo] - Chap 17

Jimin nằm mơ một giấc thật dài, thật khổ sở, và thật mệt mỏi. Đã lâu rồi cậu không còn mơ thấy những điều như thế nữa, nhưng lần này giấc mơ như một cơn nghiện thuốc phiện, đã cai rồi lại hút, và với liều lượng nặng nề hơn. 

Tay chân cậu bải hoải, không cử động nổi, đầu óc nặng trịch, và mắt không tài nào mở ra được. Như bóng đè, Jimin nghĩ, mình có lẽ đang ngủ ở nhà, và bị bóng đè mà thôi, đúng vậy, có lẽ là vậy, không có gì đáng sợ.

Nhưng mọi ý nghĩ tự xoa dịu bị một giọng dịu dàng phá nát, giọng nói ấy mềm, ngọt, và nhẹ nhàng, một giọng Jimin đã biết trước đây. 

– Jimin? Jimin? Em tỉnh chưa?

Cậu cố trả lời, nhưng không một tiếng nào thoát ra khỏi đôi môi khô ráp, có tiếng nước chảy róc rách rất gần, Jimin đoán là trời đang mưa.

– Jimin, em sao rồi? 

Giọng nói ấy vẫn kiên nhẫn lặp lại, và dần dần Jimin thấy đầu óc mình tỉnh táo hơn, tay chân cũng linh hoạt và mắt đã mở hé được. Trời vẫn tối đen như mực, ánh nến trong phòng chỉ còn lại leo lét như một que diêm, cậu trở người.

– Jimin! Em tỉnh rồi!

– Seok…jin hyung…

Cậu khó nhọc trả lời, miệng khô rát.

– May quá, ơn trời, anh cứ nghĩ là nó siết cổ em rồi.

– Không. Tay chân em cũng không sao cả, chắc chỉ bị chuốc thuốc mê thôi.

Jimin kiểm tra cơ thể mình, tay và chân tuy bị trói nghiến nhưng không có vẻ gì là bị tổn thương, cậu nhích người đến gần Seokjin.

– Seokjin hyung, sao anh lại ở đây? Hắn ta là ai vậy? Tại sao anh lại bị bắt?

Seokjin thở dài, anh không nghĩ với tình huống này thích hợp để giải thích cho Jimin hiểu, đặc biệt khi cậu nhóc này luôn tinh khiết như tờ giấy trắng, một câu hai câu lại không thể nói cho tường tận được.

– Jimin, chuyện này để sau hẳn nói. Lúc em vào đây, em có thông báo cho ai không? Có ai có thể biết em mất tích không? Anh sợ nếu không nhanh lên, thì hắn có thể sẽ giết…em mất…

– Giết em? Em đâu có làm gì hắn? Tại sao lại không phải giết cả hai chúng ta?

Tính cách Jimin là thế, cậu ấy sẽ hỏi cho tường tận, hiểu cho rõ ràng rồi mới quyết định hành động như thế nào, mà ở đây lại tai vách mạch rừng, anh không thể tùy tiện nói được.

– Nghe này, anh-

Cửa mở đánh két, một thân hình lách vào trong, mang theo cả hơi lạnh ẩm ướt từ bên ngoài.

– Oh, con quỷ nhỏ đã tỉnh giấc, con quỷ nhỏ đã tỉnh giấc….

Hắn hát. Một giai điệu kì quái. Có tiếng chim tu hú kêu ở đằng xa vọng lại. Ba nhịp, như thể đang hòa tấu cùng tên đó.

– Con quỷ nhỏ đã tỉnh giấc, ta nên làm gì với nó. Ta nên giết nó, ta nên…nhấn nó về địa ngục?

Hắn thích thú đến gần, dùng một thứ như tẩu thuốc, dài và khá mảnh, nâng cằm Jimin lên. Tiếng tu hú vẫn kêu giật cục từng ba tiếng một. Seokjin nhích người, rồi hắng giọng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.