\”so much of me
still belongs to you.\”
Hôm nay là ngày nghỉ thứ ba, và Jimin vẫn chưa hề muốn đi làm chút nào. Hôm qua Taehyung đã gọi đến báo mọi việc vẫn ổn, Hoseok cùng cậu ấy đi tuần và Yoongi vẫn chưa xuất hiện, mọi việc vẫn bình lặng trôi như áng mây trắng xốp đang lững lờ trôi trên đầu kia. Căn hộ Jimin đang ở không hề có ban công, chỉ có cửa sổ khá lớn hướng về phía dãy nhà kho từ lâu bỏ trống, và khu chung cư này cũng không còn mấy người ở nữa, dù nó còn khá mới và giá cả lại phải chăng.
Nếu Jimin nhớ không lầm thì gia đình beta ở tầng dưới mới vừa dọn đến nửa năm đã dọn đi hôm trước, gấp gáp đến nỗi còn không mang theo cả chậu cà chua bi vừa mới trổ bông trước nhà. Nhìn thấy nó cứ ngày một héo dần, dù tưới nước bao nhiêu cũng không còn tươi tốt như trước cậu bèn đem về nhà mình, thay mặt chủ nó chăm sóc cho nó vậy. Ấy thế mà em ấy thật ngoan, hôm nay dưới tầng lá xanh mởn kia đã lấp ló một bé bi tròn lẳng xanh nõn nà, chẳng mấy chốc màu đỏ sẽ phủ rợp cả cây, nhuộm đỏ cả một mùa hè đầy biến cố của không chỉ riêng mình cậu.
Nói đến mới nhớ ra, hình như cả tầng năm này đều dọn đi hết thì phải, chỉ còn mình Jimin và một bác alpha đã cao tuổi ở cuối hành lang. Cả chung cư còn chưa đến mười nhà, nhưng cậu cũng ít khi chú ý đến vì hầu hết thời gian đều có Taehyung và Yoongi bên cạnh, nếu không đến nhà hai người họ thì họ cũng đến đây, thời gian còn lại đều đi làm cả, tuyệt nhiên không hề quan tâm đến xung quanh. Nhưng tuần này nghỉ lâu, lại buồn phiền nhiều việc, bỗng dưng mọi việc nhỏ nhặt xung quanh lại trở nên đáng lưu tâm đến lạ kì.
Chiều mát hơn một tí, Jimin xuống sân chung cư, ngồi lên chiếc xích đu nhỏ cạnh cây sồi lớn. Chiếc xích đu bằng gỗ được nối với dây thừng treo trên nhánh lớn của cây sồi, trên mặt xích đu còn vương vài chiếc lá sồi và mùi cỏ cháy dưới nắng vàng vẫn còn vương vất trong không khí, gió nhè nhẹ lướt qua gò má phớt hồng của cậu và không gian yên tĩnh tới mức nghe được cả tiếng vài chú chim đang chuyền cành. Cảnh vật mang đến cho Jimin một cảm giác vô cùng thoải mái mà đã lâu cậu không hề cảm nhận. Công việc mỗi ngày dày đặc đến mức không có thời gian để ăn, thứ thư giãn xa xỉ này thật sự vô cùng hiếm thấy.
Jimin đung đưa chân trên xích đu, miệng khẽ nhẩm vài giai điệu cũ, mắt dõi lên tán cây sồi nhìn nắng nhảy nhót đuổi theo ngọn gió chuyền từ cành này sang cành khác, bất chợt va vào một chú sóc nhỏ khiến chú ta giật mình chạy mất. Quả là một sinh vật nhút nhát, Jimin khẽ cười trước vẻ hoảng hốt của chú bé nâu vàng đằng kia. Cuộc sống của chú bé ấy mới đơn giản làm sao, chẳng hề giống cậu.
Nếu cuộc sống chỉ là những chuỗi ngày thức dậy dưới mặt trời vàng rực rỡ, đi làm thật tốt và trở về nhà dưới vầng trăng bạc dịu dàng, có phải đã hạnh phúc hơn bao nhiêu rồi không? Không cần lo nghĩ, không cần buồn phiền, không cần quan tâm đến tầng lớp xã hội, không cần quan tâm đến cả alpha, beta, omega hay gì gì đi nữa, không cần quan tâm đến trái tim đang siết chặt trong ngực trái mỗi khi nghĩ đến người kia, Jeon Jungkook.
Jungkook là một alpha, đây là một sự thật không thể nào thay đổi. Đêm đó dù Jimin đã mất gần hết ý thức, nhưng cậu vẫn nhớ được năm lần bảy lượt cậu ấy đẩy mình ra, khuyên nhủ mình, nhớ được cả đôi môi mím chặt, cả bàn tay nắm thành đấm đầy kiềm chế của Jeon Jungkook. Mọi việc quá mù mờ rối rắm. Chỉ một điều cậu biết chắc, mọi thứ của cậu vẫn còn nguyên vẹn, Jungkook chưa hề xâm phạm cậu dù chỉ là một chút nào. Bằng chứng là cổ Jimin vẫn còn trắng ngần, và nơi ấy vẫn chưa hề bị chạm đến.