Sính Ác (Cp88 Dịch) – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sính Ác (Cp88 Dịch) - Chương 25

Cr art: weibo @吃菜吗_
Chương 25

Dịch: CP88

Mang đi nơi khác không xin phép không sao nhưng vui lòng ghi rõ tên dịch giả hoặc dẫn link. Đây là sự tôn trọng tối thiểu bạn nên làm dành cho dịch giả. CP88 xin chân thành cám ơn!

***

Nhậm Đàn Chu nghỉ phép một tuần, nhưng anh không phải người có thể lười biếng, dù ở nhà cũng không để bản thân rảnh rỗi.

Quý Ngưỡng Chân cực kỳ tận tâm giám sát chuyện anh nghỉ ngơi, một ngày chỉ cho anh hai tiếng để xem văn kiện và gọi điện thoại.

Trước đây luôn là Nhậm Đàn Chu quản lý cậu, bỗng nhiên đổi vai trò cho nhau, Quý Ngưỡng Chân trở nên hăng hái lạ thường, chỉ ước được cầm một cái roi, Nhậm Đàn Chu mà không nghe lời là cậu sẽ đánh anh liền.

Đương nhiên cậu cũng biết đây là chuyện không thể nào.

Nếu một ngày chỉ làm việc hai tiếng, thì thời gian còn lại sẽ làm gì đây?

Ở nhà cũng chỉ có hai người bọn họ, dù sao cũng không thể ngồi nhìn nhau cả ngày được.

Ăn trưa xong, Quý Ngưỡng Chân vào phòng khách phụ, muốn lôi hết đống thẻ game chưa chơi đến ra, lúc nào rảnh rỗi sẽ chơi từng cái một.

Cậu đi chân trần giẫm lên thảm lông cừu, đôi dép không biết đã bị ném ở đâu, đám thẻ game rơi vãi đầy xung quanh.

Nhậm Đàn Chu dọn bàn ăn xong đi về phía này, nhìn cậu giữa đống lộn xộn lần lượt phân loại.

Những thẻ game chưa chơi đến vẫn sẽ còn nguyên lớp túi bóng trong, thật ra rất dễ phân loại. Nhậm Đàn Chu đặt đĩa trái cây vừa rửa sạch lên bàn, cũng ngồi xuống giúp cậu tìm, không đến năm phút đã xếp xong tất cả các hộp thẻ.

Quý Ngưỡng Chân không ngồi trên sô pha mà khoanh chân ngồi luôn trên thảm, thấy Nhậm Đàn Chu không có ý định lên tầng, bèn hào hứng rủ: \”Anh muốn chơi cùng không?\”

Quý Ngưỡng Chân đã không thể nhớ nổi lần cuối cùng bọn họ chơi game với nhau là chuyện từ khi nào. Đối với người như bọn họ, chơi game cũng chỉ là thú vui giải trí, trong quãng thời gian còn đi học cũng sẽ ít động đến, tránh ảnh hưởng đến việc học.

Nhậm Đàn Chu ừ một tiếng, chọn một cái chóp dâu tây kích cỡ vừa vặn đưa đến bên miệng cậu.

Quý Ngưỡng Chân không muốn ăn cho lắm, nhưng vẫn nể mặt anh mà há miệng ngậm lấy, sau đó cúi đầu tìm kiếm trong đám thẻ game của mình, cuối cùng lấy ra một tấm <Beat Street>(*).

(*) Hình như lúc trước ẻm từng chơi trò này với Văn Hương rồi nè, mà Bát không có nhớ hồi đó dịch tên là gì : 3

Trò này cậu đã chơi rất nhiều lần, nhìn tấm thẻ cũng có thể thấy được dấu vết thường xuyên sử dụng.

Mỗi lần cậu và Văn Tương chơi trò này, Văn Tương đều bị cậu đánh bại thảm hại không có cơ hội đánh trả nào, cuối cùng chỉ có thể rưng rưng nước mắt biễu diễn cho cậu xem hai đoạn nhảy quảng trường.

Trong ấn tượng của cậu, điểm thiên phú của Nhậm Đàn Chu không phân cho khoản chơi game này, cậu phải nhân cơ hội thể hiện sức mạnh với anh mới được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.