Edit: Min
Ý niệm kia trong đầu Chu Viễn Hồi chỉ chợt lóe qua, chứ hắn cũng không thực sự có ý định làm gì.
Rốt cuộc, ngày thường mỗi khi đối diện với Dụ Quân Chước, trong đầu hắn thường hay nghĩ đến những chuyện như vậy. Vừa rồi nhất thời thất thần, lại thoáng lướt qua một ý nghĩ, cũng là lẽ thường tình. Nhưng hắn biết Dụ Quân Chước không thích ở trong xe ngựa, huống hồ tình cảnh trước mắt quả thực không thích hợp.
Điều hắn không ngờ tới chính là, Dụ Quân Chước sau một hồi trầm mặc, lại gật đầu.
\”Được.\” Dụ Quân Chước nhìn hắn, chậm rãi nói, \”Nếu ngài muốn, ta liền đáp ứng.\”
Chu Viễn Hồi sững sờ.
\”Ta vốn không có ý đó… Em không cần như vậy.\” Hắn bất đắc dĩ cười khẽ.
Vương phi của hắn, một tấm lòng mềm mại vô cùng, khi giận thì rất dễ dỗ dành, mà lúc không giận lại càng dễ dỗ hơn. Nhưng cũng chính vì như thế, Chu Viễn Hồi lại càng cảm thấy bản thân không thể quá mức bức ép, càng không nỡ bắt nạt y.
\”Hôm trước ở dịch quán, khi ngài nói muốn ta, ta kỳ thực đã tính thuận theo rồi. Nhưng ngài chỉ hỏi một câu, rồi không nhắc lại nữa, ta cũng ngại mà chẳng dám mở lời.\” Dụ Quân Chước vùi đầu vào hõm cổ hắn, \”Trước đây, chẳng phải ngài rất thích ép ta hay sao?\”
\”Ta em ngươi không vui.\”
\”Nếu ta không vui, ta nhất định sẽ để ngài biết.\”
Ngực Chu Viễn Hồi bỗng chốc siết chặt, trong lòng hối hận không thôi vì đêm đó đã không vô lại thêm một chút. Hắn nhìn Dụ Quân Chước, tình ý cuồn cuộn trong lồng ngực, gần như muốn tràn cả ra ngoài.
Dụ Quân Chước ngày thường vốn rụt rè, hiếm khi chủ động nhắc đến chuyện này. Phần lớn thời điểm, hắn cũng không đoán được tâm tư của y. Có đôi khi, hắn ác ý muốn trêu chọc y đến phát khóc, lại có lúc không nỡ, sợ thực sự khiến y thương tâm.
\”Ngài chờ một chút.\”
Dụ Quân Chước thoáng lui khỏi vòng tay hắn, lấy tay nải đặt trong xe ngựa ra, lục lọi tìm kiếm. Nhưng trong bọc hành lý hiển nhiên không có thứ y cần.
\”Cái kia… ngài để đâu rồi?\”
Chu Viễn Hồi biết y đang hỏi về hũ sứ đựng hương cao, liền đáp: \”Ở trong rương phía sau.\”
\”Không dùng cái đó được không?\” Dụ Quân Chước hỏi.
\”Đương nhiên là không được, em sẽ bị thương.\”
\”Vậy thì bảo bọn họ dừng xe, ta đi lấy.\”
Dụ Quân Chước nói rất nghiêm túc, hôm nay quả thực là đã hạ quyết tâm, muốn thuận theo tâm ý hắn, khiến hắn vui vẻ.
Chu Viễn Hồi cảm thấy lòng mềm nhũn, đưa tay ôm y vào lòng, khẽ thở dài: \”Em có biết không, em càng như vậy, ta lại càng cảm thấy bản thân quá mức vô lại rồi.\”
Chu Viễn Hồi bao lấy đôi môi thiếu niên, trân quý mà hôn nhẹ, không mang theo bất kỳ ý niệm nào khác.
Từ trước đến nay, hắn hôn đều mang theo bá đạo và chiếm đoạt, thường khi không để ý sẽ khiến môi lưỡi Dụ Quân Chước tê dại, thậm chí đôi khi còn làm y đau.