Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 69.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 69.1

Edit: Min

Dụ Quân Chước thoáng nhìn qua bàn cờ đã bày sẵn, nét mặt không chút gợn sóng.

\”Tối qua là bổn vương sai.\” Chu Viễn Hồi lên tiếng.

Dụ Quân Chước vẫn không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm hắn, tựa như muốn từ đôi mắt sâu thẳm kia tìm ra manh mối nào đó.

Chu Viễn Hồi bị ánh mắt kia nhìn đến thất thần, vô thức đưa tay kéo lấy Dụ Quân Chước.

Dụ Quân Chước không hề tránh né, cứ để mặc bàn tay rộng lớn, ấm áp của hắn bao trọn lấy tay mình.

Tối qua, một quyền tức giận của Dụ Quân Chước không chỉ khiến tay y sưng đỏ, mà còn để lại trên mặt Chu Viễn Hồi một vết bầm xanh nơi cằm, trông vô cùng chói mắt.

\”Còn đau không?\” Dụ Quân Chước khẽ hỏi.

\”Không đau. Tay em thì sao?\”

Vừa nói, Chu Viễn Hồi vừa cúi đầu, cẩn thận quan sát tay y.

Ánh mắt Dụ Quân Chước rơi xuống vết sẹo nơi hổ khẩu của hắn, bất giác nhớ lại lần đầu gặp Viễn Châu. Khi đó, đối phương luôn che kín bản thân, tay áo kéo dài, cổ áo dựng cao, chẳng để lộ chút dấu vết nào.

Hồi đó, Dụ Quân Chước vẫn luôn muốn tìm lại người đã cưu mang mình ở kiếp trước. Y thậm chí từng đưa ra yêu cầu muốn xem tay Viễn Châu, nhưng lần nào cũng bị từ chối.

Chu Viễn Hồi cũng có thói quen như thế.

Dụ Quân Chước nhớ rất rõ, lúc mới đến Hoài Quận, Chu Viễn Hồi luôn mặc võ phục cổ cao, tay áo được may theo kiểu đặc biệt. Cho đến khi hắn trúng độc hôn mê, y mới có cơ hội nhìn thấy vết sẹo nơi hổ khẩu kia.

Thói quen… cũng giống nhau đến vậy.

Vì sao lại muốn che đi vết sẹo?

Hoặc là do cảm thấy không mỹ quan, muốn che lấp.

Hoặc có lẽ, vết sẹo này quá mức đặc thù, dễ dàng khiến người khác nhận ra.

Nếu lần đó người lưu lại Kinh thành thật sự là Chu Viễn Hồi, hắn tất nhiên phải ẩn giấu tung tích, không thể để ai biết mình đã \”chết giả\”. Cho nên, dù lúc đầu Viễn Châu có mang mặt nạ trước mặt y, vẫn cố tình che đi vết thương trên tay và cổ.

Dụ Quân Chước nhìn về phía Chu Viễn Hồi, trong khoảnh khắc, đôi mắt sâu thẳm của nam nhân trùng khớp với ánh mắt sắc bén trong ký ức của y về Viễn Châu.

Là hắn.

Viễn Châu… thật sự chính là hắn?!

Giây phút đó, Dụ Quân Chước chấn động đến mức không thốt nên lời.

Nhưng rất nhanh, nỗi kinh ngạc kia liền bị phẫn nộ thay thế.

Nếu nói lúc trước Viễn Châu cải trang để giấu thân phận, y có thể hiểu. Dù sao, Hoài Quận khi ấy đứng trước đại sự, Hoài Vương đương nhiên không thể dễ dàng tin tưởng một kẻ xa lạ chưa từng quen biết.

Nhưng hôm nay, bọn họ đã thành thân một năm, những chuyện thân mật nhất cũng đã trải qua, vậy mà Chu Viễn Hồi vẫn giấu diếm y sao?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.