Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 68 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 68

Edit: Min

Trong phòng, chỉ còn lại một ngọn nến lay lắt cháy.

Ánh nến xuyên qua bình phong, hắt vào trong phòng một chút ánh sáng mờ nhạt, không đủ xua tan bóng tối.

Giữa căn phòng tĩnh mịch, hai người lặng lẽ đối diện hồi lâu.

Chu Viễn Hồi không lên tiếng, mà Dụ Quân Chước cũng không dám mở miệng.

Trong khoảnh khắc ấy, vô số suy nghĩ thoáng qua trong đầu y.

Y nghĩ, nếu Chu Viễn Hồi đã hỏi, vậy hẳn là đã nghe thấy.

Nếu Viễn Châu là một trong những ám vệ số một số hai của vlVương phủ, Chu Viễn Hồi không thể nào không biết. Giờ phút này, nếu còn cố tình giấu diếm, trái lại càng thêm đáng nghi.

Chi bằng… thoải mái thừa nhận.

\”Ta… có một giấc mộng.\” Dụ Quân Chước nói.

\”Mơ thấy gì?\” Giọng Chu Viễn Hồi trầm thấp vang lên.

\”Ta mơ thấy một hộ vệ trước kia trong Vương phủ.\”

\”Viễn Châu.\” Chu Viễn Hồi bình thản nói ra cái tên, như thể chỉ đang nhắc đến một kẻ không chút liên quan đến mình.

Dụ Quân Chước im lặng, không phủ nhận.

Chu Viễn Hồi nhìn y, ánh mắt thâm trầm khó đoán, giọng điệu của hắn vẫn ôn hòa, nhưng ẩn chứa điều gì đó khó lường: \”Em cùng Viễn Châu… rất quen thuộc sao? Thân đến mức ngay cả trong mộng cũng mơ thấy hắn?\”

Dụ Quân Chước nhìn về phía hắn: \”Vương gia chẳng phải luôn nắm rõ mọi chuyện trong Vương phủ hay sao? Hẳn cũng biết hắn từng được ban cho ta làm hộ vệ bên người.\”

Chu Viễn Hồi nhướng mày, chậm rãi hỏi: \”Em dường như… rất để tâm đến hắn?\”

\”Hắn là người ta quen biết sớm nhất trong Hoài Vương phủ.\”

\”Chỉ vậy thôi sao?\” Chu Viễn Hồi trầm giọng.

Dụ Quân Chước nhận ra sự khác thường trong giọng nói của nam nhân trước mặt.

Quả nhiên, không ngoài dự liệu của y, Chu Viễn Hồi rõ ràng đối với chuyện này có phần bất mãn.

\”Vương gia cớ gì lại hỏi như vậy?\”

\”Không có gì.\” Chu Viễn Hồi đáp, giọng điệu khó dò.

Lời đã nói đến mức này, Dụ Quân Chước hơi ngập ngừng, sau cùng vẫn mở miệng: \”Viễn Châu từ năm trước rời khỏi Vương phủ, từ đó đến nay không có tin tức, cũng chẳng biết đã đi đâu.\”

\”Ừ.\” Chu Viễn Hồi chỉ khẽ đáp, thanh âm trầm thấp.

Dụ Quân Chước chà nhẹ đầu ngón tay trên tà áo, do dự một chút, rồi cẩn thận hỏi: \”Vương gia… hắn, vẫn còn sống chứ?\”

Dường như Chu Viễn Hồi không ngờ m Dụ Quân Chước lại thẳng thắn hỏi ra như vậy, đáy mắt thoáng hiện nét phức tạp.

\”Em cảm thấy thế nào?\” Hắn hỏi ngược lại.

\”Hắn…\” Dụ Quân Chước không dám trả lời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.