Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 68.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 68.1

Edit: Min

Chuyện này cũng không thể trách Chu Dung được.

Lúc nhỏ, tiểu tử này từng chứng kiến quá nhiều cảnh Chu Viễn Hồi trừng trị kẻ khác.

Khi ấy, Chu Viễn Hồi vừa từ Nam Cảnh trở về, không cẩn thận để Chu Dung nhìn thấy cảnh mình ra tay giáo huấn một thuộc hạ không biết quy củ, một quyền đánh đến mức đối phương đổ máu ngay tại chỗ.

Hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí non nớt của Chu Dung, trở thành một ký ức không thể xóa nhòa.

Vốn dĩ, đã từ lâu cậu bé không nhớ đến chuyện này, nhưng vừa rồi tỉnh dậy, vừa trông thấy cảnh tượng trước mắt, đoạn ký ức kia liền bất ngờ trỗi dậy.

Huống hồ, giờ phút này đôi mắt Dụ Quân Chước còn đỏ hoe vì khóc, tình cảnh ấy nhìn thế nào cũng dễ khiến người ta hiểu lầm.

\”Ca ca, huynh có đau không?\” Chu Dung thấy phụ vương không có ý định ra tay nữa, mới buông hắn ra, lao thẳng vào lòng Dụ Quân Chước.

\”Dung nhi đừng khóc, ta không sao… Phụ vương đệ cũng không đánh ta.\” Dụ Quân Chước vội vàng bế đứa nhỏ lên dỗ dành.

\”Nhưng mà huynh khóc rồi mà, hu hu…\”

Chu Dung giơ bàn tay nhỏ bé lên lau nước mắt cho Dụ Quân Chước, vừa lau vừa nức nở, thoạt nhìn còn đau lòng hơn cả người trong cuộc.

Dụ Quân Chước len lén liếc Chu Viễn Hồi một cái, thấy đối phương không có vẻ gì là muốn đánh trả, mới ôm Chu Dung đi vào trong.

Bên ngoài phòng.

Đàm Nghiên Bang đi qua đi lại, thỉnh thoảng còn nghiêng tai nghe lén, bộ dáng hết sức lo lắng.

Ban đầu hắn ta đã đi ngủ, nhưng sau đó nghe binh lính tuần tra bẩm báo, liền cố ý chạy đến.

Không ngờ vừa đến trước phòng của Chu Viễn Hồi, hắn ta liền nghe thấy tiếng Chu Dung khóc lóc kêu lên: \”Không được đánh ca ca!\”

Vương gia thế mà lại đánh Vương phi?

Chuyện này làm hắn ta sốt ruột không thôi!

Nếu không phải còn giữ được chút lý trí, hắn ta thiếu chút nữa đã xông vào để khuyên can rồi.

Không bao lâu sau, Chu Viễn Hồi từ trong phòng bước ra.

\”Vương gia!\”

Đàm Nghiên Bang vội vàng tiến lên, vẻ mặt đầy sốt ruột: \”Sao lại động thủ rồi?\”

\”Động thủ thì sao? Liên quan gì đến ngươi?\”

Chu Viễn Hồi lạnh lùng đáp, tiện tay sờ lên mặt mình.

Vương phi nhà hắn muốn đánh hắn, ai cũng không quản được!

\”Hai phu thê có cãi vã cũng là chuyện thường tình, nhưng sao lại có thể động tay động chân chứ?\” Đàm Nghiên Bang cuống đến mức muốn khóc.

\”Người cũng có trái tim, đánh người xong thì nhất thời hả giận, nhưng tổn thương lòng người rồi, chỉ sợ không dễ gì bù đắp lại được.\”

Chu Viễn Hồi liếc hắn ta một cái, giọng điệu lạnh nhạt: \”Bổn vương vui, ngươi câm miệng đi.\”

\”Vương gia! Thuộc hạ cũng là vì muốn tốt cho ngài thôi mà!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.