Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 65 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 65

Edit: Min

Hôm nay, Dụ Quân Chước vẫn luôn mê man, gần như chưa từng tỉnh táo lại.

Trong mơ mơ màng màng, y cảm giác có người đút thuốc cho mình. Thuốc kia đắng đến tột cùng, y không sao nuốt trôi, liền bị người giữ cằm, ép phải nuốt xuống.

Nhưng sau khi uống xong bát thuốc đắng chát ấy, đầu lưỡi lại thoáng nếm được chút vị ngọt, chẳng rõ là đường phèn hay thứ gì khác.

Đến khi hoàng hôn buông xuống, y dần dần tỉnh lại. Trong doanh trại đã thắp đèn, ánh lửa chập chờn. Có lẽ sợ y bị chói mắt, ngọn đèn được đặt sau bình phong, ánh sáng lay động, bị che khuất quá nửa, khiến trong trướng không quá tối tăm mà cũng chẳng quá rực rỡ.

\”A…\”

Dụ Quân Chước khẽ rên một tiếng, vừa định xoay người, lại vô tình động đến vết thương, đau đến mức chỉ có thể nằm yên. Y thử cử động tay chân, nhưng toàn thân như tan ra, không có chỗ nào nghe theo sự sai khiến của y.

Ý thức dần dần trở về, những mảnh ký ức vụn vặt của đêm qua cũng lần lượt hiện lên…

Y nhớ rõ mình đã uống rượu thanh lâu vừa mua về như thế nào, nhưng sau đó xảy ra chuyện gì thì chẳng còn rõ ràng nữa. Chỉ mơ hồ nhớ rằng mình đã khóc rất dữ, còn bị Chu Viễn Hồi hết lần này đến lần khác thay đổi tư thế…

Khó nhất trong lúc đó chính là… Đã mấy lần Chu Viễn Hồi muốn kết thúc, vậy mà y vẫn ôm lấy cổ nam nhân, khẽ nói khó chịu. Mỗi khi nghe thấy lời ấy, Chu Viễn Hồi liền im lặng ôm y một lúc, sau đó lại một lần nữa tiếp tục.

Quả thực là… quá mức không biết xấu hổ.

Thậm chí Dụ Quân Chước không dám thừa nhận, người đêm qua là chính mình.

\”Tỉnh rồi?\” Một giọng nam trầm thấp vang lên từ sau bình phong.

Dụ Quân Chước quay đầu nhìn lại, liền thấy Chu Viễn Hồi sải bước đi tới, đứng bên mép giường, từ trên cao nhìn xuống y.

Gương mặt Dụ Quân Chước bỗng chốc đỏ bừng, nhất thời không biết nên đối mặt thế nào với người trước mắt.

Chu Viễn Hồi lại đã khôi phục dáng vẻ lãnh đạm thường ngày, khoác trên người bộ võ phục đen tuyền, hoàn toàn không còn chút bóng dáng nào của kẻ cường thế đêm qua.

\”Đầu còn đau không?\” Hắn vươn tay đặt lên trán Dụ Quân Chước, nhẹ nhàng thăm dò.

\”Không… không đau.\” Dụ Quân Chước cất lời, lúc này mới nhận ra giọng mình đã khàn đặc đến khó nghe.

Chu Viễn Hồi mang nước ấm đến, tự tay giúp y lau mặt, rửa tay, lại hầu hạ súc miệng, thay y phục.

Dụ Quân Chước có chút không được tự nhiên, nhưng toàn thân vô lực, chỉ có thể tùy ý để đối phương bày bố.

\”Có đói không?\” Chu Viễn Hồi hỏi.

\”Ừm, có một chút.\”

Y nào chỉ đói một chút, rõ ràng là đói đến mức bụng lép dính lưng.

Chu Viễn Hồi hẳn đã dặn dò từ trước, cháo sớm đã được chuẩn bị sẵn, lúc này hâm nóng lại rồi bưng đến.

Dụ Quân Chước vốn định tự mình xuống giường dùng bữa, ai ngờ chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.