Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 65.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 65.1

Edit: Min

\”Vương gia, thuộc hạ thật sự không hiểu lắm.\”  Đàm Nghiên Bang vừa cố gắng thoát khỏi tội trạng, lại đột nhiên nghĩ đến một chuyện có thể giúp hắn san sẻ phần nào cơn giận của Vương gia, \”Thuộc hạ bỗng nhớ ra một việc, trước đó quên bẩm báo với Vương gia.\”

\”Chuyện gì?\” Chu Viễn Hồi nhìn về phía hắn ta.

\”Hôm trước khi ở trong trại, Vương phi từng hướng Hầu tiên sinh thỉnh giáo một vấn đề. Chỉ là lúc đó thuộc hạ chưa kịp nghe hết, không rõ Hầu tiên sinh đã nói gì, cũng không biết chuyện, hôm sau Vương phi đi mua rượu thanh lâu có liên quan đến việc này hay không.\”

Vừa nói, Đàm Nghiên Bang vừa âm thầm khẩn cầu Hầu tiên sinh thứ lỗi. Chuyện này thật sự không thể trách hắn ta không có nghĩa khí, chỉ là hắn ta còn muốn ở bên Vương gia lâu dài, cái nồi này hắn ta không thể một mình gánh nổi.

Đêm nay, Dụ Quân Chước lại ngủ một giấc an ổn, hoàn toàn không hay biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, y liền bị tiếng ồn ào của Kỳ Phong đánh thức.

Thanh âm truyền từ bên ngoài vào, tựa hồ là Kỳ Phong đang tranh chấp với Đàm Nghiên Bang.

Dụ Quân Chước đưa mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng Chu Viễn Hồi, bèn mặc y phục rồi bước ra ngoài.

Đêm qua, chắc là y lại được Chu Viên Hồi bôi thuốc cho, lúc này đã khá hơn nhiều. Chỉ cần di chuyển chậm một chút, gần như không còn cảm giác đau, chỉ thoáng có chút khó chịu. Trải qua một ngày một đêm nghỉ ngơi, đôi chân cũng không còn run rẩy như trước, chỉ là phần eo vẫn còn nhức mỏi đôi chút.

\”Sao lại thế này?\” Dụ Quân Chước thò đầu ra khỏi phòng, nghi hoặc hỏi.

\”Quân Chước, đệ xem người này, thế mà lại ngăn cản ta, không cho ta gặp đệ! Ta còn tưởng đệ đã xảy ra chuyện gì!\” Kỳ Phong vừa thấy y, liền vội vàng tố cáo.

Đàm Nghiên Bang cười gượng, chắp tay hành lễ.

\”Vương gia…\” Dụ Quân Chước vừa định hỏi về Chu Viễn Hồi, nhưng nói được nửa câu lại nuốt trở vào.

\”Vương gia có việc rời doanh, chẳng mấy chốc sẽ trở về.\” Đàm Nghiên Bang đáp.

Chu Viễn Hồi chắc là không ngờ Dụ Quân Chước lại tỉnh sớm như vậy, nên vừa tờ mờ sáng đã rời đi.

\”Lúc này không cản ta nữa à?\” Kỳ Phong lườm Đàm Nghiên Bang một cái, rồi đẩy Dụ Quân Chước vào trong phòng.

\”A—, đừng mạnh tay!\” Dụ Quân Chước né sang một bên, vừa rồi bị Kỳ Phong đẩy hơi nhanh, khiến thân thể có chút khó chịu.

\”Đệ bị thương? Sao giọng nói lại khàn thế?\” Kỳ Phong cau mày hỏi.

\”Không có.\” Dụ Quân Chước dĩ nhiên không muốn thừa nhận, liền nhanh chóng chuyển chủ đề, \”Sáng sớm các huynh ồn ào cái gì vậy?\”

\”Ta đến tìm đệ hỗ trợ.\” Kỳ Phong đóng cửa lại, sợ có người nghe lén, còn hạ thấp giọng, \”Chu Viễn Hành đêm qua cùng ta vào thành gây chuyện, bị quan phủ bắt đi rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.