Edit: Min
Dụ Quân Chước tìm Hầu tiên sinh để giải nghi hoặc xong, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu.
Y vốn nghĩ rằng Hầu tiên sinh sẽ có cách khác để xử lý chuyện này, không ngờ cuối cùng chính bản thân y lại trở thành thuốc dẫn.
Hôm nay, bọn họ không lập tức quay về đại doanh mà ở lại trong trại thêm một thời gian. Hầu tiên sinh nói với họ những gì mình thu thập được trong mấy ngày qua, đồng thời nhắc đến một số dược liệu quý chỉ có ở Nam Cảnh. Nếu có thể mở rộng việc sử dụng những dược liệu này ra toàn bộ Đại Du, chắc chắn sẽ là một công lao to lớn.
Kỳ Phong từ lâu đã có ý định này, và Dụ Quân Chước cũng hoàn toàn ủng hộ.
Chỉ cần giải quyết được vấn đề sản lượng và vận chuyển dược liệu, việc này không phải là chuyện khó thực hiện.
Hôm nay, Kỳ Phong vốn định nghỉ lại trong trại, vì lo lắng Dụ Quân Chước vừa trúng độc, hành động sẽ bất tiện.
Không ngờ y hồi phục khá nhanh, nghỉ ngơi một lát liền lấy lại sức. Hầu tiên sinh còn bắt mạch xác nhận, thấy y đã không còn gì đáng ngại, lúc này mọi người mới yên tâm.
Khi bọn họ quay lại đại doanh, trời đã nhá nhem tối.
Dụ Quân Chước nghĩ Chu Viễn Hồi hẳn là đã đưa Chu Dung trở về, không ngờ sau khi quay lại vẫn chưa thấy bóng dáng hai người.
\”Sao lại thế này?\” Y cau mày hỏi.
\”Vương gia đã phái người đưa tin, nói rằng trong ngày có thể trở về, thỉnh Vương phi không cần lo lắng.\” Đàm Nghiên Bang đáp.
Dụ Quân Chước vốn không quá lo về sự an nguy của Chu Viễn Hồi. Với hiểu biết của y về Hoài Vương điện hạ, nếu không có mười phần nắm chắc, hắn tuyệt đối sẽ không tự mình mang theo Chu Dung đến Nam Thiệu.
Huống chi trong đại doanh của Nam Thiệu còn có Tả Tướng Quân bị giam giữ, mà hiện tại hai nước đang trong giai đoạn giao hảo, Nam Thiệu chắc chắn không dám gây khó dễ cho hai phụ tử bọn họ.
Nhưng dù lý trí hiểu rõ như vậy, việc không thấy người vẫn khiến lòng y có chút bất an.
Để dời đi sự chú ý, Dụ Quân Chước cố gắng không nghĩ đến chuyện của hai phụ tử nữa, mà bắt đầu cân nhắc lời Hầu tiên sinh nói.
Nếu hai người viên phòng, có thể giúp ổn định cảm xúc của Chu Viễn Hồi, vậy thì y cũng không ngại thử xem.
Dù gì bọn họ cũng là phu thê, chuyện đó vốn dĩ là lẽ thường tình.
Nhưng đồng ý là một chuyện, còn nỗi sợ trong lòng… lại là một chuyện khác.
Cho đến hôm nay, Dụ Quân Chước đã không còn sợ hãi chuyện này như lúc ban đầu nữa.
Từ Kinh thành đến Nam Thiệu, suốt dọc đường đi, Chu Viễn Hồi không ngừng từng bước kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Ban ngày, họ cùng ngồi trên xe ngựa suốt chặng đường dài, cũng chẳng có việc gì khác để làm. Chu Dung lại đi cùng Kỳ Phong và Thành Quận Vương trên một chiếc xe khác, thế nên lúc rảnh rỗi, hai người bọn họ khó tránh khỏi việc thân cận một phen.