Edit: Min
Đến hoàng hôn, mọi người đặt chân đến dịch quán.
Kỳ Phong tỏ ra vô cùng tích cực. Dọc đường đi, cậu ta luôn tự mình chăm sóc Chu Dung, không để tiểu tư xen vào.
Dụ Quân Chước lo Kỳ Phong không quen chăm trẻ nhỏ, cũng sợ cậu ta vất vả, nên mấy lần đề nghị để Chu Dung ở cùng mình.
Nhưng Kỳ Phong lại vô cùng nhiệt tình, không chỉ khăng khăng nói rằng mình thích chăm sóc hài tử, mà còn cam đoan sẽ tự mình lo liệu cho Chu Dung suốt cả hành trình.
Chu Dung cũng rất hợp tác, bộ dạng nhỏ bé trông có vẻ được vị cữu cữu này chăm sóc không tệ.
\”Kỳ Phong từ bao giờ lại thích trẻ con thế?\” Dụ Quân Chước khó hiểu hỏi.
Chu Viễn Hồi nhướng mày, trong ánh mắt mang theo vẻ thấu suốt mọi chuyện, nhưng lại không vạch trần.
Chỉ là, trong bữa cơm tối hôm đó, hắn tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, cứ lặng lẽ quan sát Kỳ Phong và Chu Dung. Mãi đến khi mọi người dùng xong bữa, người hầu của dịch quán dọn bàn đi, ánh mắt hắn mới chịu rời khỏi hai người kia.
Kỳ Phong bị nhìn đến chột dạ, không dám tùy tiện làm bậy, sợ bị phát hiện điều gì.
Đáng thương thay cho Thành Quận Vương, tối nay không được ăn bữa cơm nóng sốt, chỉ có thể trốn trong phòng gặm lương khô.
\”Nước ấm cũng không cho uống sao?\” Thành Quận Vương đáng thương hỏi.
\”Ngài chịu khó một chút, uống nước lạnh đi.\” Kỳ Phong đưa chén trà lạnh ngắt cho hắn ta,
\”Nhị ca ngài cứ nhìn chằm chằm ta, ta không dám xuống bếp lấy cho ngài, cũng không dám gọi người mang tới, sợ bị ngài ấy phát hiện. Ngài nghĩ xem, nếu Vương gia mà biết ngài đi theo, chắc chắn sẽ lập tức sai người đưa ngài về.\”
Nơi này chỉ cách Kinh thành một ngày đường, quá gần, không thể mạo hiểm.
Thành Quận Vương không dám lên tiếng, đành rưng rưng tiếp tục uống nước lạnh, gặm lương khô.
Mấy ngày liên tiếp, hai người đều cẩn thận từng chút một. Thành Quận Cương mỗi sáng sớm tinh mơ đã chui vào xe ngựa, trốn dưới tấm thảm lông. Đến tối, khi đoàn người dừng chân, hắn ta lại nhờ Kỳ Phong đánh lạc hướng, lén lút chuồn vào phòng.
Mọi chuyện vẫn suôn sẻ… cho đến hôm nay.
Dụ Quân Chước đến phòng Kỳ Phong tìm Chu Dung, nhưng vừa đẩy cửa vào, liền thấy Thành Quận Vương đang đường hoàng ngồi ăn mì sợi.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều sững sờ tại chỗ.
May mà Thành Quận Vương phản ứng nhanh, vội chạy đến đóng sập cửa, sau đó quay lại, làm ra vẻ muốn quỳ xuống trước mặt Dụ Quân Chước.
\”Ngươi làm gì vậy?\” Dụ Quân Chước bị hắn ta dọa đến giật mình, vội vàng đỡ người dậy.
\”Tẩu tẩu, ngươi giúp ta với! Ta khổ quá rồi!\” Thành Quận Vương suýt nữa ôm lấy y khóc lóc, \”Vì muốn đi Nam Cảnh cùng mọi người, ta đã phải ăn lương khô, uống nước lạnh suốt mấy ngày. Hôm nay mới lần đầu tiên được ăn bát mì nóng hổi!\”