Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 63.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 63.1

Edit: Min

Lúc tối, Dụ Quân Chước có uống chút rượu nên đêm nay ngủ khá sâu.

So với đại doanh thủy sư, đại doanh của Nam Cảnh quy củ và bài trí chặt chẽ hơn nhiều, không giống như những doanh trướng tạm bợ, chắp vá.

Sáng sớm hôm sau, vẫn chưa thấy Chu Viễn Hồi và Chu Dung trở về.

Dụ Quân Chước đi dạo quanh doanh trại một chút, nhưng không thấy ai quen thuộc.

Nếu Viễn Châu đang ở trong doanh, biết y đến, lẽ ra cũng phải chủ động đến chào hỏi một tiếng mới đúng. Nhưng từ tối qua đến giờ, y không hề thấy bóng dáng đối phương, cũng chưa gặp lại những hộ vệ mà y từng thấy trong Vương phủ lúc trước.

Chẳng lẽ, Viễn Châu cũng không có ở đây?

Vậy hắn đã đi đâu rồi?

Sau khi dùng xong bữa sáng, Kỳ Phong đề nghị dẫn mọi người đến trại tìm gặp Hầu tiên sinh.

Dụ Quân Chước không ngờ rằng nơi Hầu tiên sinh tạm cư lại gần đại doanh đến vậy. Y không rõ liệu các trại dân xung quanh có an toàn hay không, nên quay sang hỏi ý kiến Đàm Nghiên Bang.

Nhiệm vụ của Đàm Nghiên Bang là bảo vệ an toàn cho Vương phi, mà Vương gia cũng không ra lệnh cấm xuất doanh, vì vậy hắn ta chọn ra mấy hộ vệ, hộ tống Dụ Quân Chước, Kỳ Phong cùng Thành Quận Vương đến thôn trại nơi Hầu tiên sinh đang ở.

\”Trại tử bên này trông như thế nào? Có giống những nơi chúng ta đi ngang qua trước đó không?\” Trên đường đi, Dụ Quân Chước tò mò hỏi.

\”Ta cũng chưa đi nhiều lắm. Trại nơi Hầu tiên sinh ở tên là Vân trại, trong đó có rất nhiều y nữ. Nhưng họ không chỉ chữa bệnh, mà chủ yếu là luyện chế dược liệu.\” Kỳ Phong giải thích.

\”Y nữ? Không phải vu nữ à?\” Thành Quận Vương chen vào.

\”Ngài rảnh rỗi quá nên mới nghe loạn xạ, lời nói ra cũng chẳng ra làm sao cả.\” Kỳ Phong cười nhạo.

Mọi người tiến vào trại, Dụ Quân Chước lập tức nhận ra nơi này có phong cách rất giống với những trại mà bọn họ đã đi ngang qua trước đó. Trong trại chủ yếu là những ngôi nhà trúc hai tầng hoặc ba tầng, mang đậm nét kiến trúc đặc trưng của Nam Cảnh.

\”Quả thật chẳng giống nơi có vu nữ chút nào.\” Thành Quận Vương nhận xét.

\”Nếu muốn tìm vu nữ, ngài nên đến Nam Thiệu, chứ ở đây thì không có.\” Kỳ Phong nói rồi đi hỏi thăm vài người trong trại.

Sau đó, cậu ta quay lại báo: \”Hầu tiên sinh đã vào núi hái thuốc, có lẽ phải đến quá trưa mới quay về.\”

Dụ Quân Chước thầm nghĩ, vị Hầu tiên sinh này quả thật khó gặp.

Từ đại doanh đến đây không tính là xa, nhưng đường đi gập ghềnh, lên xuống không dễ dàng. Mọi người đã cất công đến tận nơi, liền quyết định chờ đến trưa, biết đâu khi ấy Hầu tiên sinh đã quay lại.

Kỳ Phong từng ở đây một thời gian nên quen biết không ít người, liền chủ động tìm người sắp xếp bữa trưa.

Đàm Nghiên Bang thực ra không muốn để Dụ Quân Chước ăn bên ngoài, dù sao thói quen ẩm thực của Nam Cảnh và Kinh thành khác biệt quá lớn, lỡ có vấn đề gì thì không hay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.