Edit: Min
Hắn nhận ra chuyện này không thể nóng vội, nếu không sẽ khiến Dụ Quân Chước hoảng sợ. Nếu muốn y chấp nhận, thì cần có đủ kiên nhẫn, chậm rãi từng chút một.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán.
Sau chuyện xảy ra tối qua, đến đêm hôm sau, Dụ Quân Chước sợ đến mức không dám ngủ cùng hắn, mà chạy sang giường nhỏ của Chu Dung.
Chu Dung thì vô cùng vui vẻ, có ca ca ôm ngủ.
Còn Chu Viễn Hồi thì đầy bụng oán niệm, nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Cũng khó trách Dụ Quân Chước sợ hãi như chim sợ cành cong. Trước đây đã từng vô duyên vô cớ bị cắn đến thương tích, sau đó còn bị trói lại một lần, khiến y luôn nghi ngờ rằng Chu Viễn Hồi có sở thích đặc biệt nào đó trong chuyện này, hơn nữa, còn là kiểu khiến người ta bị thương.
Tối hôm qua vô duyên vô cớ bị chạm vào chỗ đó, làm sao y có thể không sợ hãi chứ?
Đang yên đang lành, ai lại vô duyên vô cớ dùng ngón tay chọc vào nơi đó của người khác chứ?!
Chu Viễn Hồi lúc này tiến thoái lưỡng nan.
Hắn cảm thấy chuyện này thật sự rất khó để giải thích rõ ràng.
Nếu như hắn nói trước từ đầu, có lẽ Dụ Quân Chước sẽ còn tin hắn. Nhưng bây giờ sự đã rồi mới giải thích, chẳng khác nào biện hộ, trông còn giống như đang lừa gạt người ta vậy. Hắn thậm chí nghi ngờ Dụ Quân Chước đã xem hắn như một kẻ có sở thích kỳ quái nào đó…
Sau đó, trong thư phòng, hắn vô tình tìm thấy một quyển sách.
Quyển sácg này chính là thứ mà trước đây, khi còn chưa thành thân, Dụ Quân Chước từng xem qua trong một tiệm sách.
Lúc đó, Dụ Quân Chước đến Vương phủ, nói với Hoài Vương rằng mình đã mộng thấy điềm xấu, không bao lâu nữa sẽ bị trọng thương. Chu Viễn Hồi không rõ chi tiết, suýt chút nữa đã sai người giám sát y. Nhưng sau đó, thấy Dụ Quân Chước chỉ đi tiệm sách xem vài cuốn sách, hắn liền cho người mua hết những quyển đó mang về.
Hiển nhiên, Dụ Quân Chước chưa từng cẩn thận xem qua quyển sách này.
Chu Viễn Hồi mở sách ra, nhìn hình ảnh hai nam nhân quấn quýt lấy nhau bên trong, lập tức nảy ra một ý tưởng.
Đêm nay, sau bữa cơm tối, hắn mang sách đến tẩm điện.
\”Ngày mai phải lên đường rồi, ta muốn ngủ sớm một chút.\”
Dụ Quân Chước nói câu này có chút cố ý, như thể đang đề phòng Chu Viễn Hồi sẽ lại giở trò gì đó.
\”Yên tâm đi, đêm nay bổn vương sẽ không làm gì cả.\” Chu Viễn Hồi vươn tay về phía y, \”Lại đây, bổn vương tìm được một quyển sách, muốn cùng em xem.\”
Dụ Quân Chước do dự một chút, nhưng vẫn đi đến bên cạnh hắn.
\”Em có tiệm sách đứng tên, loại sách này chắc hẳn em biết nó dùng để làm gì rồi?\” Chu Viễn Hồi hỏi.
Dụ Quân Chước liếc mắt nhìn qua một cái, lập tức đỏ mặt. Trước đây y từng lật xem qua, biết trong sách toàn là những hình ảnh không đứng đắn, liền vội vàng khép lại, không dám xem nhiều.