Edit: Min
Dụ Quân Chước được Chu Viễn Hồi ôm trong chốc lát, hơi ấm từ người hắn truyền sang khiến cơ thể y dần ấm áp hơn. Sau bữa tối, y ôm lò sưởi tay, đi đến doanh trướng nơi Dụ Quân Hoằng đang bị giam giữ.
Dụ Quân Hoằng bị trói chặt tay chân, bên ngoài doanh trướng có lính canh gác nghiêm ngặt.
Sau những biến cố dồn dập, tâm trạng gac dần bình ổn lại. Điều duy nhất ga vẫn không thể hiểu được là: Dụ Quân Chước rốt cuộc làm thế nào để ra tay trước gã?
Sắp đặt một cái bẫy tinh vi như vậy, còn kéo cả Dụ Quân Tề vào, tuyệt đối không thể chỉ là hành động bộc phát.
Đột nhiên, gã nhớ lại mấy ngày trước, Dụ Quân Tề từng hỏi gã một câu về chuyện săn thú mùa đông. Nghĩ kỹ lại, có lẽ ngay lúc đó đối phương đã bắt đầu dấn thân vào ván cờ này.
Nhưng hôm nay gã ra tay hoàn toàn là do bộc phát, không hề có kế hoạch từ trước. Cho dù Dụ Quân Chước có thông minh đến đâu cũng không thể biết trước điều đó, trừ phi đối phương đã nắm rõ những việc gã từng làm, suy đoán được ý đồ của gã, cố tình giăng bẫy để gã tự rơi vào.
Có khi lần này săn thua lần này là cố ý vì gã mà chuẩn bị.
Dụ Quân Hoằng lạnh sống lưng, gã chưa bao giờ nghĩ rằng tam đệ của mình lại có tâm tư sâu xa đến vậy.
Rèm trướng bị vén lên, Dụ Quân Chước được hai hộ vệ hộ tống đi vào.
Thiếu niên nhìn huynh trưởng với ánh mắt lạnh lẽo, xa cách, không còn chút ôn hòa như trước.
\”Ngươi đến để chế nhạo ta sao?\” Dụ Quân Hoằng hỏi.
\”Ngươi làm tất cả những chuyện này, chẳng lẽ chỉ vì ngôi vị Thế tử?\”
\”Những lời này mà cũng có thể thốt ra từ miệng ngươi sao, thật nhẹ nhàng làm sao.\” Dụ Quân Hoằng cười khổ, \”Ngươi là Hoài Vương phi, có Hoài Vương điện hạ bảo vệ, Bệ hạ cũng yêu thích ngươi. Ngôi vị Thế tử, ngươi đương nhiên không để vào mắt.\”
Dụ Quân Chước nhìn gã, thản nhiên đáp: \”Đúng vậy, ta thực sự không để vào mắt.\”
\”Vậy vì sao ngươi vẫn muốn tranh với ta?\” Dụ Quân Hoằng hỏi.
\”Nếu ngươi đến tìm ta chỉ để nói rằng ngươi muốn nó, ta nhất định sẽ mang theo Kim Lệnh đi gặp Bệ hạ, cầu xin ngài ban ngôi vị Thế tử cho ngươi.\” Dụ Quân Chước nói, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh, \”Thế nhưng, ngươi thà tìm người giết ta, cũng không muốn mở miệng hỏi ta một câu. Vì sao?\”
Hai mắt của Dụ Quân Hoằng chợt co rút lại, bị câu hỏi kia chặn họng, không thốt nên lời.
Đúng vậy, vì sao gã chưa từng nghĩ đến việc cầu xin Dụ Quân Chước nhường lại cho mình?
Với tính cách của đệ đệ, phần lớn khả năng là sẽ không tranh giành với gã.
Là do gã suy bụng ta ra bụng người, hay vì không muốn buông bỏ lòng tự trọng nực cười kia?
Đôi mắt Dụ Quân Hoằng đỏ bừng, trong thoáng chốc, gã gần như bị nỗi hối hận bao phủ. Nếu ngay từ đầu gã có thể thẳng thắn đến tìm Dụ Quân Chước, có lẽ tất cả những chuyện này đã không xảy ra, Quân Tề cũng sẽ không trở thành một phế nhân.