Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 61.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 61.1

Edit: Min

Trên xe ngựa trở về Hoài Vương phủ, Dụ Quân Chước vẫn luôn trầm mặc, không nói một lời.

Chu Viễn Hồi ngồi bên cạnh, trong đầu vẫn văng vẳng những lời của Vĩnh Hưng hầu.

Hắn thực ra không bận tâm Vĩnh Hưng hầu nói gì, điều y để ý là thái độ của Dụ Quân Chước. Khi nghe câu \”trộm lưu lại con nối dõi\”, thiếu niên ấy không hề phản bác.

Điều này khiến Chu Viễn Hồi không khỏi hoài nghi, Dụ Quân Chước có động tâm hay không?

Hắn đã mấy lần định mở miệng dò hỏi, nhưng lại sợ phải nghe câu trả lời mà bản thân không muốn đối diện.

Nếu Dụ Quân Chước nói muốn… thì hắn phải làm gì đây?

Đáp ứng? Không có khả năng.

Chỉ cần tưởng tượng đến việc Dụ Quân Chước chạm vào người khác, dù là nam hay nữ, hắn đều không thể chấp nhận.

Nếu điều đó thực sự xảy ra, hắn nhất định sẽ rút đao giết kẻ kia, sau đó đem Dụ Quân Chước nhốt lại trong Cương phủ, không bao giờ cho rời đi nữa.

Chu Viễn Hồi không biết tình yêu của người khác trông như thế nào, hắn chỉ biết tình yêu của mình đối với Dụ Quân Chước tràn ngập ham muốn chiếm hữu tuyệt đối, cùng vô số ý niệm ích kỷ, điên cuồng.

Nếu không phải lý trí còn sót lại kiềm chế, hắn hận không thể không cho bất kỳ ai tiếp cận Dụ Quân Chước, để ánh mắt và trái tim y chỉ có thể chứa một mình hắn.

Nhưng còn chưa đợi hắn mở miệng dò hỏi, Dụ Quân Chước vừa trở lại Vương phủ, mới bước qua cửa đã ngã xuống.

Đại phu vội vàng đến bắt mạch, chẩn đoán không có gì đáng ngại, chỉ là những ngày qua luôn căng thẳng, hôm nay tinh thần thả lỏng nên cơ thể không chịu nổi.

Chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ ổn.

Dụ Quân Chước ngủ một giấc thật dài, trời đất như chìm vào bóng tối.

Trong mơ, y thấy mẫu thân của mình, Kỳ Tiểu Uyển.

Bà có vài phần giống y, nét mặt thanh tú dịu dàng, đường nét tinh xảo. Trông bà chỉ chừng hơn 20 tuổi, trẻ trung và xinh đẹp. Dù Dụ Quân Chước chưa bao giờ gặp bà ngoài đời, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua trong giấc mộng, y lập tức nhận ra.

\”Mẫu thân…\” Dụ Quân Chước khẽ gọi.

\”Con ta đã lớn như vậy rồi.\” Kỳ Tiểu Uyển đưa tay vuốt nhẹ gương mặt y, ánh mắt chan chứa dịu dàng, \”Sao lại gầy thế này? Đã chịu ủy khuất gì sao?\”

Sợ mẫu thân lo lắng, Dụ Quân Chước liều mạng lắc đầu, nhưng nước mắt lại cứ thế tuôn trào, không cách nào kiểm soát.

Kỳ Tiểu Uyển kéo y vào lòng ôm chặt.

Khoảnh khắc đó, Dụ Quân Chước như trở thành một đứa trẻ sơ sinh, bị quấn trong tã lót, được mẫu thân ôm chặt trong mùa đông lạnh giá.

Trong giấc mộng ấy, Kỳ Tiểu Uyển không chết vì khó sinh.

Dụ Quân Chước lớn lên dưới gối bà, hai mẹ con nương tựa lẫn nhau mà sống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.