Edit: Min
Ngày Đông yến.
Từ sáng sớm, gã đã thay một bộ y phục chỉnh tề, rồi ngồi xe ngựa của Vĩnh Hưng Hầu phủ đến Thành Quận Vương phủ.
Nơi này thực sự rất náo nhiệt.
Nhưng sự náo nhiệt này lại không thuộc về gã.
Từ lúc bước vào Vương phủ, Dụ Quân Tề đi dọc theo hành lang, nhưng tất cả những công tử huân quý gã gặp trên đường đều làm như không thấy gã.
\”A, đây chẳng phải là Nhị công tử Dụ gia sao?\”
\”Sao vậy? Bị xóa tên khỏi Quốc Tử Giám rồi, không học hành nữa à?\”
Dụ Quân Tề đã lâu không ra ngoài, đối mặt với những lời chế giễu như thế, gã nhất thời không biết phản ứng thế nào, gần như chỉ muốn lập tức quay đầu bỏ chạy.
Gã cảm thấy bản thân đã suy nghĩ quá nhiều. Thành Quận Vương mời gã tới hôm nay, không phải vì nể mặt Dụ Quân Chước, mà đơn giản chỉ là muốn trêu cợt ga , khiến gã mất mặt trước mọi người.
Nghĩ vậy, Dụ Quân Tề liền quyết định rời đi.
Nhưng đúng lúc gã xoay người, lại đụng phải một bóng dáng đang đi tới từ hướng đối diện.
Là Dụ Quân Chước.
Thiếu niên khoác trên người chiếc áo choàng đỏ thẫm, đang vừa cười vừa trò chuyện với Kỳ Phong bên cạnh. Từng cử chỉ đều thản nhiên, ung dung mà quý khí, nếu không biết, còn tưởng y mới là chủ nhân của Vương phủ này.
Trong sân, ánh mắt của không ít khách khứa đều bị y thu hút, họ lần lượt tiến lên chào hỏi.
Thế nhưng, ánh mắt Dụ Quân Chước lại lướt qua tất cả bọn họ, dừng lại ở Dụ Quân Tề, người đang đứng đó với vẻ mặt quẫn bách.
\”Nhị ca.\” Dụ Quân Chước mở miệng gọi gã.
Dụ Quân Tề ngẩn ra, có chút gượng gạo mà bước tới.
\”Huynh sao lại đến sớm như vậy?\”
\”Ta cũng vừa mới tới.\”
Một câu chào hỏi đơn giản của Dụ Quân Chước khiến ánh mắt của những người xung quanh nhìn Dụ Quân Tề lập tức thay đổi. Những kẻ vừa nãy còn mỉa mai hắn, giờ lại thu liễm khí thế, thậm chí có người chủ động tiến lên chào hỏi.
Khoảnh khắc ấy, Dụ Quân Tề bỗng nhiên hiểu ra những lời mà đại ca đã nói trên xe ngựa hôm đó.
Trong giới huân quý, tình nghĩa nào có thể sánh với thân phận và địa vị?
Có lẽ vì chưa bao giờ khát khao tước vị, nên trong chuyện này, Dụ Quân Tề không cố chấp như Dụ Quân Hoằng.
Thậm chí, gã dần dần hiểu được thái độ của phụ thân: nếu Dụ Quân Chước thật sự có ích cho Vĩnh Hưng Hầu phủ, vậy thì hà cớ gì gã phải đối đầu với đối phương?
Gã không thích Dụ Quân Chước, thậm chí vô cùng ghen ghét.
Nhưng thì đã sao chứ?
Dụ Quân Chước chính là một trong những người rực rỡ nhất của Kinh thành này.