Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 58

Edit: Min

Hai người men theo con hẻm tối đi một đoạn, rồi đến nơi Dụ Quân Chước từng bị hại.

Qua một kiếp, Dụ Quân Chước lại một lần nữa đứng trên mảnh đất ấy, tưởng tượng cảnh tuyết lớn năm đó che lấp dấu chân của kẻ ra tay với mình, rồi lại dần phủ lên thi thể y.

Ngày đó tuyết rơi dày như vậy, trên đường liệu có ai tình cờ đi ngang qua không?

Thi thể y không biết đã bao lâu mới có người phát hiện?

Vĩnh Hưng Hầu đã chôn chính thất ở bãi tha ma, đứa con trai như y tám phần cũng không được đưa vào phần mộ tổ tiên của Dụ gia.

Trước đây, Dụ Quân Chước chưa từng dám nghĩ về chuyện sau khi chết của mình, nhưng hôm nay bỗng nhiên nảy ra một ý niệm, nếu Vĩnh Hưng Hầu có thể đem hài cốt đời trước của y chôn cùng mẫu thân, thì cũng không tệ.

Hai mẫu tử xem như được đoàn tụ sau khi chết.

\”Dụ Quân Chước, có một chuyện, ta hình như vẫn chưa từng giải thích với em.\” Chu Viễn Hồi bỗng nhiên lên tiếng, kéo Dụ Quân Chước ra khỏi dòng suy nghĩ nặng nề đến mức gần như nghẹt thở.

\”Cái gì?\” Dụ Quân Chước hỏi.

\”Hôm đó ta trói em lại, bây giờ em vẫn còn giận sao?\”

Dụ Quân Chước không ngờ hắn lại nhắc đến chuyện đó, ngay tại thời điểm và địa điểm này.

\”Là vì ngài thi châm trừ độc nên mới làm vậy sao?\” Dụ Quân Chước khẽ thả lỏng cảm xúc.

\”Không phải.\” Chu Viễn Hồi thản nhiên nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt sâu thẳm.

\”Ngày đó những gì ta làm, không phải vì bị ảnh hưởng bởi thi châm mà phát điên. Ta chỉ là… rất muốn nhìn em, muốn chạm vào em, muốn lưu lại dấu vết của mình trên người em. Thậm chí còn muốn…\”

Những lời phía sau hắn không nói ra, nhưng Dụ Quân Chước có thể nhìn thấy trong mắt hắn là một loại dục vọng gần như tham lam.

\”Ngài… tại sao lại…\” Dụ Quân Chước kinh ngạc nhìn hắn, dường như nhất thời không thể hiểu nổi vì sao hắn lại có những suy nghĩ này.

\”Bổn vương chính là như thế. Phu quân của em chính là một người như vậy.\” Ánh mắt Chu Viễn Hồi kiên định, không hề né tránh.

Dụ Quân Chước bị ánh nhìn ấy thiêu đốt đến mức vành tai hơi đỏ lên, vội vàng quay đầu né tránh.

Đúng lúc này, trên cành cây khô phía xa bỗng có một con chim giật mình bay lên. Dụ Quân Chước lập tức căng thẳng, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị Chu Viễn Hồi ôm chặt vào lòng.

Chỉ đến khi ám vệ xuất hiện báo lại, con chim là do bọn họ vô tình làm kinh động, Chu Viễn Hồi mới thả lỏng một chút.

\”Vậy còn chuyện ngài chém phụ thân ta?\” Dụ Quân Chước đột nhiên hỏi.

\”Thái y nói, đó là do thi châm gây ra.\” Chu Viễn Hồi vẫn không chịu buông tay, khẽ hỏi, \”Là nơi này sao?\”

Dụ Quân Chước từng nói với hắn rằng, mình bị ám sát tại một con hẻm nhỏ không xa hoàng cung. Hiện tại, Chu Viễn Hồi gần như có thể xác nhận— chính là con hẻm trước mắt này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.