Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 52.1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 52.1

Edit: Min

\”Đến lúc đó xem tình hình rồi quyết định. Hiện tại Vương gia bị mù, có lẽ nhất thời cũng chưa thể quay về Hoài Quận, mà thương hội thì không thể không có người quản.\” Kỳ chưởng quầy nói.

\”Ta định để Kỳ Phong ở lại Kinh thành bầu bạn với cháu, sau đó tìm cho nó một mối hôn sự thích hợp. Tương lai, hai huynh đệ cùng nâng đỡ lẫn nhau, ta cũng yên tâm hơn.\”

\”Cữu cữu thực sự có kế hoạch lâu dài như vậy sao?\”

Dụ Quân Chước bỗng thấy sống mũi cay cay, nhất thời không biết nên nói gì.

\”Cháu làm sao vậy?\” Kỳ chưởng quầy thấy mắt y hơi đỏ, không nhịn được bật cười.

\”Cữu cữu, người đối với cháu thật tốt.\” Dụ Quân Chước nói.

\”Cháu là cháu ruột của ta, ta không thương cháu thì ai thương cháu?\”

Kỳ chưởng quầy nhẹ nhàng vỗ lên đầu y, động tác đầy trìu mến.

Cách đó không xa ở góc đường, Chu Viễn Hồi đứng dưới tán cây nhìn một màn này.

Thực tế thì hắn cũng chẳng thấy rõ gì, chỉ có thể lờ mờ nhận ra hình dáng đại khái.

\”Ai đang chạm vào mặt y vậy?\” Chu Viễn Hồi hỏi.

\”Là Kỳ chưởng quầy, đang xoa đầu Vương phi.\” Đàm Nghiên Bang đáp.

Ánh mắt Chu Viễn Hồi vẫn trầm ổn, không nói gì, cũng không bước tới.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Dụ Quân Chước đã phát hiện ra hắn.

\”Vương gia!\”

Bóng người mơ hồ trong tầm mắt hắn nhanh chóng tiến lại gần, dừng lại cách hai bước.

\”Chẳng phải em nói sẽ không tự tiện chạy loạn sao?\” Chu Viễn Hồi mở miệng.

\”Ta đâu có chạy loạn.\” Dụ Quân Chước nói, \”Ta cùng cữu cữu đến xem cửa hàng thôi.\”

Lúc này, Kỳ chưởng quầy cũng đã đi tới, hành lễ với Chu Viễn Hồi.

Chu Viễn Hồi thản nhiên đáp lễ lại, vẻ mặt không chút thay đổi, nhìn qua cũng không có gì khác thường.

\”Sắc trời đã không còn sớm, cháu theo Vương gia trở về đi, ta đi dạo thêm một chút.\” Kỳ chưởng quầy nói với Dụ Quân Chước.

\”Dạ.\” Dụ Quân Chước chào từ biệt cữu cữu, sau đó quay đầu nhìn về phía Chu Viễn Hồi.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng ngay khoảnh khắc hai người chạm mắt, y có cảm giác ánh mắt Chu Viễn Hồi dường như theo bản năng né tránh một chút.

\”Hôm nay Vương gia vào cung lâu như vậy sao?\” Dụ Quân Chước hỏi.

\”Bệ hạ có chuyện quan trọng cần bàn bạc, mấy ngày nay bổn vương đều phải vào cung.\”

\”Là chuyện Đông Châu sao? Hay Nam Thiệu?\”

\”Em quan tâm Đông Châu và Nam Thiệu lắm sao?\” Giọng điệu Chu Viễn Hồi hơi trầm xuống, \”Thiếu chút nữa ta quên mất, em và Ngũ điện hạ Đông Châu có chút giao tình, quan tâm một chút cũng là chuyện bình thường. Nhưng bổn vương không nhớ rõ em có liên hệ gì với Nam Thiệu…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.