Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 42

Edit: Min

Từ trước tới nay Dụ Quân Chước chưa từng cảm thấy bản thân cần được chăm sóc, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có người đặt tình trạng cơ thể của y vào trong lòng, huống chi lại là Chu Viễn Hồi?

Điện hạ Hoài Vương là một võ tướng, quanh năm ở trong quân doanh, làm sao có thể có tâm tư tỉ mỉ đến vậy?

\”Vương gia trong doanh cũng đối đãi với các ngươi tốt như vậy sao?\” Dụ Quân Chước hỏi.

\”Vương gia đối đãi với chúng ta ư?\” Đàm Nghiên Bang suy nghĩ một chút rồi nói, \”Nếu ở trên chiến trường sắp chết, Vương gia sẽ cứu người.\”

Chỉ cần còn sống, Vương gia căn bản chẳng buồn quan tâm bọn họ.

Đàm Nghiên Bang rất nhạy bén, lập tức hiểu được trọng điểm trong lời Dụ Quân Chước, bèn giải thích: \”Vương gia chỉ đặc biệt chú ý đến Vương phi một chút thôi. Ngày thường Vương phi ăn gì, uống gì, Vương gia đều sẽ hỏi đến. Trước đây, mỗi lần Vương phi sinh bệnh, Vương gia cũng đều vô cùng lo lắng.\”

\”Vậy sao?\”

\”Vương gia bình thường ngay cả bản thân cũng chẳng mấy khi để tâm. Trước giờ thuộc hạ chỉ thấy ngài ấy quan tâm đến mỗi Vương phi.\”

Nghe vậy, Dụ Quân Chước không khỏi nhớ đến những vết sẹo trên cổ và mu bàn tay của Chu Viễn Hồi. Y đoán, trên cơ thể đối phương, ở những nơi mà y không nhìn thấy, chắc chắn còn có nhiều vết thương hơn thế nữa.

\”Những vết thương trên tay Vương gia là do đâu mà có?\” Hắn hỏi Đàm Nghiên Bang.

\”Vương phi nói là vết thương nào?\”

\”Chính là… chỗ này.\” Dụ Quân Chước chỉ vào vị trí hổ khẩu của mình.

\”Vết thương đó hình như là do một nhát trường đao chém thẳng vào. May mắn Vương gia kịp thời chặn lưỡi đao, nếu không, e rằng cả bàn tay đã không còn.\” Đàm Nghiên Bang nhắc đến chuyện cũ trên chiến trường, liền nói nhiều hơn một chút, \”Vết thương nguy hiểm nhất của Vương gia vẫn là ở cổ. Khi đó ta đứng từ xa nhìn thấy, tim cũng lạnh đi. Còn tưởng rằng nhát đao đó sẽ lấy mạng Vương gia.\”

Dụ Quân Chước chưa từng ra chiến trường, nhưng y có thể tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó đáng sợ đến nhường nào.

Hai người chờ đợi dưới hành lang, Đàm Nghiên Bang thao thao bất tuyệt, hận không thể đem từng thời khắc huy hoàng của Vương gia trên chiến trường kể lại hết cho Vương phi nghe. Dụ Quân Chước yên lặng lắng nghe, trong đầu không ngừng vẽ ra hình ảnh Chu Viễn Hồi tắm máu, dũng mãnh chiến đấu.

Mãi đến khi trong phòng vang lên tiếng động, Tưởng thái y đã châm cứu xong.

\”Thế nào rồi?\” Dụ Quân Chước hỏi.

\”Vương phi cứ yên tâm, tạm thời Vương gia không nguy hiểm đến tính mạng.\”

Nghe xong câu này, tất cả mọi người ở đó đều nhẹ nhàng thở phào.

\”Vậy khi nào Vương gia có thể tỉnh lại?\” Dụ Quân Chước lại hỏi.

\”Chuyện này khó mà nói. Hạ quan tuy đã giải được một phần độc, nhưng độc Vong Xuyên là một trong ba loại kỳ độc lớn nhất của Đông Châu. Nếu không có giải dược, thì không thể hoàn toàn loại bỏ được.\” Tưởng thái y nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.